Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
ào Đường gia, trong khoảng thời gian ngắn, anh liền rõ ràng, vì sao bố lại có thể nói với anh những lời đó. Thì ra, không phải bởi vì bố chỉ biết nghĩ đến anh trai, mà là bởi vì, tất cả những người ở Đường gia đều bị anh trai anh thu phục.”
Kỉ Dĩ Ninh trợn to mắt, biểu tình hoài nghi.
“Thực khó tin đúng không?”
Đường Kính khẽ chạm lên mặt cô, giống như rất quen thuộc với biểu tình này của cô, bởi vì anh cũng đã từng không thể tin được như thế.
“Nhưng đây chính là sự thật mà anh đã thấy, anh nhìn thấy mỗi người ở Đường gia đều phục tùng Đường Dịch, mỗi câu anh ấy nói đều không ai có thể phản kháng, lúc đó anh đã nghĩ, đến tột cùng là anh ấy đã làm thế nào……. Sau đó rốt cục anh đã hiểu được, Đường Dịch có toàn bộ lợi thế, anh ấy nắm chắc lòng người, anh ấy nhìn thấu nhược điểm của những người xung quanh, sau đó anh ấy liền xuống tay với bọn họ, bị anh ấy bắt được nhược điểm, vốn không có người nào có thể thoát được.”
Kỉ Dĩ Ninh nhẹ nhàng lắc đầu:“Em không tin anh có nhược điểm bị anh ấy nắm trên tay……”
Đường Kính là người ôn hòa, cũng luôn bình thản, lại càng không dễ dàng bại lộ nhược điểm của mình, mượt mà tựa như ngọc, nắm trong tay sẽ không không thấy góc cạnh.
Đường Kính nở nụ cười, “Ồ, Dĩ Ninh, đây chính là điểm bất đồng giữa em và Đường Dịch. Anh ấy có thể nhìn thấy những điều em không thể nhìn thấy, thực sự là anh ấy đã bắt anh…… Rất khó tưởng tượng đúng không, năm đó anh ấy chỉ dùng một câu, khiến cho anh không có biện pháp nào phản kháng anh ấy.”
“…… Câu gì vậy?”
Đường Kính cúi đầu, giọng nói thản nhiên vang lên.
“Năm đó, mặc dù khi Đường phu nhân đã qua đời, bố anh mới đưa mẹ con anh về Đường gia, nhưng vì thân phận và danh tiếng của ông ấy, ở trước mặt mọi người ông ấy chưa từng thừa nhận mẹ con anh, mãi đến một lần……”
Anh chậm rãi mở miệng, trong mắt hiện lên một lớp sương mù:“…… Mãi đến một lần, trong một bữa tiệc tối của Đường gia, Đường Dịch khiêu vũ, anh ấy bỗng nhiên đi đến trước mặt mẹ anh, xoay người làm ra một tư thế mời hoàn mỹ, tất cả mọi người đều nghe thấy anh ấy nói, Đường phu nhân, có thể mời bà nhảy điệu đầu tiên của đêm nay không?……”
Kỉ Dĩ Ninh sửng sốt.
Đường Kính cười rộ lên,“Không nghĩ tới đúng không? Lúc ấy anh cũng hoàn toàn không thể ngờ được anh ấy có thể làm chuyện đó, anh ấy là thiếu gia của Đường gia, miệng lại nói lên ba chữ Đường phu nhân, chẳng khác nào tuyên cáo với mọi người một chuyện: Anh, Đường Dịch, thừa nhận sự tồn tại của mẹ anh……. Ngay cả bố anh cũng chưa cho mẹ anh một thân phận, mà Đường Dịch lại cho. Anh không biết vì sao anh ấy phải làm như vậy, anh chỉ biết, sau khi anh ấy làm như vậy, cả đời này anh đều không thể có cách nào chống lại anh ấy……
“…… Từ nay về sau, anh trai đối với anh, chính là người so với chính anh còn quan trọng hơn.”
……
Sau này cô và Đường Kính không bao giờ nhắc lại chuyện đấy nữa, Kỉ Dĩ Ninh yên tĩnh trầm tư vài ngày sau đó.
Rốt cục, có một ngày, vết thương của Đường Dịch gần như hoàn toàn phục hồi nên anh rời khỏi bệnh viện mà về nhà tĩnh dưỡng, buổi tối hôm đó, Kỉ Dĩ Ninh đã nói chuyện với anh.
Không có quanh co lòng vòng, cô bình tĩnh nói cho anh:“Về sau, em không cho phép anh làm những chuyện như thế này với mình nữa.”
Đường Dịch nhìn cô, không nói gì.
Kỉ Dĩ Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, cho anh thấy rõ sự nghiêm túc của mình.
“Đường Dịch, em sẽ không đi, em sẽ không rời bỏ anh, trừ phi tương lai có một ngày, anh là người buông tha em trước.”
Cô nói với anh:“…… Mấy ngày qua, em hiểu được, thế giới này không phải chỉ có một màu như em tưởng tượng, mà là có hai màu, màu trắng và màu đen. Anh có quy tắc của thế giới kia, em không hiểu, em cũng không chuẩn bị tham gia, cũng không chuẩn bị tiến vào. Điều em có thể làm được chính là, em sẽ không can thiệp, em sẽ không dùng những đạo đức mà em học tập được ở thế giới màu trắng của em mà nhìn vào, để ràng buộc tất cả mọi thứ trong thế giới màu đen của anh. Những điều coi trọng, em với anh phân biệt rõ ràng, đều tự tuân thủ chuẩn tắc trong thế giới của mình, không vi phạm lẫn nhau;…… Nhưng trên tình cảm, em và anh đồng quy.” (^^)
Điều này là điều quan trọng nhất và cũng là thỏa hiệp cuối cùng của cô.
Cô cho Đường Dịch thấy được một người, một Kỉ Dĩ Ninh có nguyên tắc cũng có tình cảm.
Đường Dịch bỗng nhiên ôm chặt lấy cô, vùi đầu xuống cổ cô, cũng không nói một chữ nào.
Anh biết, anh rất hiểu, dựa trên tư tưởng đạo đức của cô, phải làm ra một quyết định như vậy, đã trải qua nhiều day dứt thế nào.
Kỉ Dĩ Ninh nâng tay ôm lấy anh, cô nói cho anh:“…… Đường Dịch, anh cũng không biết, anh là tín ngưỡng của bao nhiêu người đâu. Khiêm Nhân, Đường Kính, nhiều người ở gia như Đường vậy, sau này còn có, Kỉ Dĩ Ninh ……”
Một người phải rời khỏi tín ngưỡng của mình, cần thời gian bao lâu?
Ồ, vĩnh không.
Now and forever.
Giờ phút này cho đến vĩnh viễn, vĩnh viễn không rời đi.
Đây là cách làm người của Kỉ Dĩ Ninh, hoàn toàn rõ ràng như thế, vô luận là đối với Đường Dịch, hay là đối với chính bản thân cô, cô cũn