Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
thật sự của cái bàn làm việc này, ừm, đủ lớn, đủ thoải mái, thân mình của Tiểu Miêu cũng nhỏ nhắn, ôm cô trên bàn thế này, cũng không làm loạn đống tài liệu trên đó.
Lôi kéo tay cô cởi bỏ khóa kéo quần dài của mình, Đường Kính cắn môi cô, thấp giọng mời:“…… Làm đi, được không?”
Đáy mắt của Tiểu Miêu bị anh biến thành một lớp sương mù, cố mở miệng nói quanh co một tiếng.
Đường Kính nở nụ cười,“Anh coi như em đồng ý nhé……”
Lời còn chưa dứt, ngón tay của Đường Kính đã giơ ra, kéo quần lót của cô xuống.
Cùng lúc đó, một tràng tiếng đập cửa vang lên.
“……”
Đường Kính và Tô Tiểu Miêu đồng thời hoàn hồn.
Đường Kính thật sự có cả ý muốn giết người!
Nhưng mặc cho Đường Kính có nghĩ muốn giết người như thế nào, thì cũng không thể để lão bà của mình khỏa thân trước mặt người khác được? Vì thế Đường Kính cuống quít luống cuống tay chân đem quần áo trùm lên người Tô Tiểu Miêu, Tiểu Miêu gấp gáp lo lắng kêu lên‘Quần của em! Còn quần lót của em nữa!~~’ đáng thương cô còn chưa mặc đồ lót mà……
Đường Kính vội vàng nhặt đồ lót của cô lên, vừa định mặc giúp cô, chỉ nghe ‘Phanh’ một tiếng, cửa lớn của văn phòng bị một người đá văng ra.
Đường Kính quyết định thật nhanh ôm lấy Tiểu Miêu nhét xuống dưới bàn làm việc!
Cương trực đứng thẳng người dậy, vừa ngẩng đầu, gương mặt chờ mong của Đường Dịch liền rơi vào mắt.
“……”
Trong lòng Đường Kính đang dùng dao chém vạn lần lên cái người mới đến này. Ngẫm lại cũng đúng, người có khả năng đá tung cửa văn phòng của anh, trừ bỏ Đường Dịch ra thì thật sự không ai dám làm.
“Ai nha sao anh lại đến đây thế ~~~?”
Vừa mới mở miệng, Đường Kính đã nghĩ muốn tát cho mình một cái. Mới vừa diễn như vậy xong, một thân tình dục còn chưa rút đi, đó là giọng nói của mình sao, Đường Kính nghe vào cũng cảm thấy thực mất hồn……
Đường Dịch thật không giống như tưởng tượng lại có phúc không vạch trần anh, cười cười, bộ dáng ôn hòa nói:“Không phải là đi ra ngoài uống rượu sao?”
“À……”
Đường Kính bật ra một tiếng, cúi thấp đầu, liếc mắt nhìn đến Tiểu Miêu đang chui dưới gầm bàn vất vả mặc đồ lót, Đường Kính có tật giật mình khụ một tiếng:“…… Chuyện đó à, hôm nay em có tài liệu phải xem, đổi ngày khác được không?”
“Không cần.” Đường Dịch bình tĩnh nhàn nhã ngồi xuống ghế sô pha, hướng về phía anh nâng nâng cằm:“Vậy thì bây giờ em xem luôn đi.”
“……”
Đường Dịch thực tri kỷ cười với anh:“Em cứ bận rộn việc của em.”
“Vậy anh làm gì chứ?”
“Anh nhìn em bận rộn.”
“……”
Đường Kính thấy mình thật là đang phí hơi thừa lời, lại đi đụng phải một người không có nói đạo lý gì như Đường Dịch, Đường Kính thực sự không có biện pháp nào nữa.
Vì tranh thủ thời gian cho Tô Tiểu Miêu mặc quần áo, Đường Kính đành phải ngồi xuống, giấu cô ở dưới cái bàn của mình, Đường Kính bắt đầu làm bộ nghiêm trang xem tài liệu.
Năm phút đồng hồ sau, lại nghe thấy giọng nói của Đường Dịch chậm rãi vang lên:“…… Đường Kính, em đang giận anh đúng không?”
– Tôi mà làm lão bà của anh bị thương thì anh có tức giận không hả?
Gió lạnh đang gào thét từng trận trong lòng Đường Kính: Anh dám khẳng định, nếu anh làm Kỉ Dĩ Ninh bị thương, Đường Dịch không đánh anh là không thể.
Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng rốt cuộc huynh trưởng như cha, Đường Kính đành nhẫn mà cười cười:“Ha ha, sao có thể chứ, giữa anh và em làm sao có chuyện đó được.”
“Ồ, như vậy……” Đường Dịch gật gật đầu, bất ngờ lại hỏi ra một câu:“…… Nói như vậy thì chúng ta vẫn là anh em tốt?”
– aizz, mẹ nó, muốn làm anh em tốt với tôi sao? Biến đi ~~!
Thật sự rất muốn nói như vậy á ~~~
Tuy nhiên Đường Kính anh là người như thế nào chứ, chỉ là nghĩ như vậy thôi, có tức giận đến đâu thì cũng chỉ là nhất thời, những lời nói bực bội này cũng chỉ để trong lòng mà ngẫm lại thôi, tuyệt không thể thật sự nói ra miệng được.
Vì thế, nhờ thừa hưởng tính cách của mẹ, Đường Kính lại gặt hái được một nụ cười tươi sáng động lòng người:“Đương nhiên, chúng ta là anh em mà ~~~” Giọng nói thật sự vô cùng chân thành……
Đường Dịch vừa lòng.
Đường Kính liền buồn bực ……
Thời gian cứ trôi qua từng giây một.
Tiểu Miêu phải chui xuống dưới bàn, vì cái nơi chật hẹp thế này nên Tiểu Miêu chỉ có thể mặc được quần lót chứ không thể mặc được quần dài, rung rung hai cái đùi trơn nhẵn, Tiểu Miêu ôm đùi Đường Kính vụng trộm kêu khổ: Khi nào thì em mới có thể ra ngoài hử……
Đường Kính hoạt động đầu óc, anh rất muốn đuổi cái tên đang ngồi trên ghế sô pha kia đi.
Bỗng nhiên lại nghe thấy Đường Dịch chậm rì rì nói:“Anh đang nghĩ đến Tiểu Miêu đã ở nơi này với em……”
!!!
“Ha ha ha!” Ngay cả Đường Kính cũng cảm thấy mình cười thật giả tạo, nhưng vẫn cố kiên trì tiếp tục cười:“Làm sao có thể chứ!”
Đường Dịch cười cười, không nói chuyện.
Nói cái gì vậy, Đường Kính không thể để anh biết nguyên nhân mình không ra ngoài uống rượu được, lại càng không muốn cho Đường Dịch phát hiện mình và Tiểu Miêu đang gian tình, giống như chỉ cần bị Đường Dịch biết, Đường Kính liền cảm thấy không có mặt mũi nào nhìn anh nữa.