Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

tỉnh nhân sự. Cô khóc tròn một tháng trời. Chỉ cần nhìn thấy Thẩm Văn Thụ, bất cứ thứ gì trong tầm tay đều bị cô ném vào ông ta. Có lần cô còn cầm dao đuổi theo ông bố khắp nơi, đến khi ông ta chui tọt vào nhà bà quả phụ trong ngõ trốn, cô mới chịu buông tha.
Cũng vì chuyện ấy, Đông Tam đã bị chị cả - Thẩm Tri Xuân tát cho một cái rất đau. Dáng đứng chống nạnh của chị rất giống nàng Tây Thi đậu phụ trong truyện của Lỗ Tấn. Duyên dáng mà đanh đá. Chị nói:
- Mẹ khó khăn lắm mới thoát khỏi kiếp nợ với người đàn ông này, nếu em chém ông ta thì chẳng phải là để mẹ ở dưới suối vàng chịu khổ sao?
Cô vứt dao, hai tay bưng mặt khóc.






Từ đó về sau, chỉ khi nào đói Thẩm Văn Thụ mới mò về. Thấy cơm nước không ai lo, ông bắt cả ba cô con gái phải thôi học. Đông Tam không thèm để tâm đến cái quyết định đó, đập vỡ mấy chum rượu của ông ta cảnh cáo, nếu bắt cô thôi học, chắc chắn cô sẽ khiến ông ta trải qua nửa đời còn lại trên giường bệnh.
Quá hiểu tính cách của con gái, ông bố vội vàng quy phục. Nhưng trừ học phí ra, ông cắt hoàn toàn sinh hoạt phí của cô.
Thế nên, năm thứ ba trung học, Đông Tam đã trở thành chị cả có tiếng trong trường, nhưng khi lên đại học tự dưng cô lại nền tính hơn rất nhiều. Lúc còn chưa hiểu chuyện, cô cứ tưởng rằng đúng sai có thể phân định rạch ròi, yêu và hận hoàn toàn đối lập. Nhưng đại học là nơi có thể khiến cho con người ta thay đổi, việc cô quay về nhà, chứng tỏ suy nghĩ đã không còn như ngày xưa nữa.
Đây cũng là lần duy nhất cô trở về trong những năm học đại học. Lúc này, chị cả Tri Xuân đã lấy một anh đồ tể ở huyện bên, cả ngày vợ chồng chao chát bán thịt trên phố. Chị hai Mãn Hạ thì yêu một anh chàng chải chuốt cùng làm trong nhà máy, bị bố quản chặt, không bao giờ dám ho he gì mạnh.
Đông Tam về đến nhà mới biết Thẩm Văn Thụ đã cặp kè với bà quả phụ họ Vương được một thời gian. Ông ta ngày ngày tá túc ở cái quán nhỏ của bà Vương, hàng ngày đều uống rượu miễn phí, chẳng phải là rất đắc ý hay sao?
Chỉ một lời của anh, tất cả những giận hờn những trách móc những dằn vặt của cô biến mất ngay tức khắc. Linh tính mách bảo cô có điều gì đó không ổn, nhưng dò hỏi thì không tiện, cô dịu dàng trả lời:
- Em đợi anh. Dù có là một nghìn năm, em cũng vẫn sẽ đợi.
Cô chìm đắm trong sự lãng mạn mà quên mất rằng, dù Bạch Tố Trinh tu luyện nghìn năm mới được ở bên Hứa Tiên, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một gã thư sinh mềm yếu mà thôi.
Ngày hôm sau là cuối tuần, vừa mở mắt ra Lâm Phong đã gọi điện thoại nheo nhéo, bảo đang đợi dưới tầng. Mấy ngày trước cậu có hứa đưa cô đi xả stress, được hôm rỗi rãi liền đến rủ cô đi công viên giải trí. Đông Tam suy nghĩ một lát rồi hỏi có thể đổi sang chỗ khác không, ví dụ như Thiên An Môn, Thủy Lập Phương… gì đó chẳng hạn. Lâm Phong tuy hơi cụt hứng nhưng vẫn đồng ý.
Khi cô đưa Thẩm Văn Thụ xuống đi cùng, sắc mặt Lâm Phong thoáng vẻ ngượng ngùng. Hay nói chính xác hơn thì đó như là sự giận dữ. Đông Tam không biết giữa hai người đó đã xảy ra mâu thuẫn gì, cô nhẹ nhàng giới thiệu hai người họ với nhau. Lâm Phong nhanh chóng trở lại sắc diện như bình thường, lịch thiệp đưa Đông Tam và Thẩm Văn Thụ đến chỗ xe đỗ. Đó là một chiếc xe BMW màu đỏ. Ngồi vào xe, Đông Tam mới sực nhớ ra, đây là chiếc xe đầu tiên Lô Lợi Lợi lái khi trở về nước. Buổi sáng cô ta đột ngột xuất hiện trước mặt cô và Chu Nam đã mở đầu cho chuỗi ngày cãi vã, nghi ngờ giữa hai người. Cô ghét nhất là kiểu người ủ mưu trong lòng nhưng vẫn ra vẻ ngây thơ, vô tội.
Từ sau cuộc nói chuyện thẳng thắn với Lâm Phong, cậu không hề giữ ý với cô, cũng không có ý định giấu giếm cô bất cứ điều gì. Có lẽ việc Lâm Phong lái chiếc xe này chỉ là ngẫu nhiên nhưng vẫn khiến Đông Tam cảm thấy không thoải mái. Ngồi im lặng một hồi lâu, cô liền làm như vô tình hỏi cậu:
- Chiếc xe này trông quen quá, hình như là của Lô Lợi Lợi phải không?
- Đúng vậy. - Lâm Phong liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. - Gần đây Lợi Lợi không ở Bắc Kinh, nên tớ lái xe này. Mà này, hai người muốn đi đâu?
- Cố Cung đi. - Cô ngắm nghía nội thất trong xe. Rất sạch sẽ. Rất đơn giản. Không có bóng dáng của mấy con thú nhồi bông rẻ tiền, không có các hình dán sặc sỡ đủ màu sắc. Nhìn bề ngoài, cô ta không giống kiểu người thích sự đơn giản như thế này.
Xe chạy ngang qua Cố Cung, vừa nhìn thấy đám đông tấp nập trên quảng trường Thiên An Môn, Đông Tam ngán ngẩm bảo Lâm Phong chạy chậm lại để ngắm cảnh một lúc rồi đi tiếp. Lòng vòng mãi, Lâm Phong đành đưa hai người đến phố đêm ăn đồ nướng. Đỗ xe bên đường xong, ba người đang tìm quán ăn thì đột nhiên có người gọi to:
- Tam Tam! Tam Tam! Bên này, bên này.
Cô quay lại nhìn, trong góc quán có một đôi đang ngồi dùng bữa, người đàn ông vẫy tay, gọi tên cô rất thân thiết.
Chu Cẩm Thời.
Cô gái ngồi đối diện anh có mái tóc ngắn trẻ trung, khuôn mặt trong sáng như thiên thần với đôi mắt to lấp lánh. Trong thoáng chốc tim cô như ngừng đập. Cô biết khuôn mặt này, là cô gái có hình avatar tr


Polaroid