Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

thậm chí là toàn thế giới, Kim Ân Xán. Rốt cuộc là dùng bao nhiêu tiền thì bà không biết, chỉ biết phí tổn này không phải gia đình giàu có nào cũng chịu được.
Ngày thôi miên chỉ có thiếu chủ và Khả Nhi, bà ở ngoài canh chừng, đề phòng có gì ngoài ý muốn. Lúc ấy bà rất lo cho Khả Nhi nên có nghe lén một lúc. Khi thôi miên, Kim Ân Xán nói rất ít, dù sao cũng là chuyên gia, không bao lâu Khả Nhi đã rơi vào trạng thái ngủ, sau đó trong phòng rất yên lặng, đôi khi xuất hiện vài âm thanh. Khoảng nửa giờ sau, cửa phòng mở ra, bà nhìn thấy Khả Nhi vẫn an tĩnh nằm trên giường chưa tỉnh lại.
Thiếu chủ hỏi đại sư: “Khi nào vợ tôi tỉnh dậy?”
Đại sư nói: “Một giờ sau. Tỉnh lại rồi sẽ có kinh hỉ.”
Khả Nhi hiểu ý, ngẩng đầu cười rồi nhìn chằm chằm Lãnh Ngạo, ngón tay trắng noãn đặt lên gương mặt góc cạnh của anh.
“Anh thật điển trai.” Ngón tay cô không ngừng vuốt ve ngũ quan Lãnh Ngạo, nói một câu khiến Lãnh Ngạo kìm không được cười ra tiếng.
“Cười cái gì?” Khả Nhi không vui, “Có gì buồn cười chứ?”
“Cười em trẻ con, sau này sinh con rồi, hai đứa bé sẽ vòng quanh bên cạnh anh, nhất định sẽ vui đến chết.” Lãnh Ngạo vừa dứt lời, Khả Nhi đã đặt ngón tay chặn môi anh lại, cô nói: “Không cho anh nói chữ ‘chết’, em không còn nhớ gì cả, chỉ nhớ từ này về sau không rời khỏi anh, cũng không để anh chết.”
“Được được được.” Lãnh Ngạo cưng chiều vỗ gò má hồng hồng của cô, sang sảng cười: “Sẽ không rời khỏi em.”
Lúc này Khả Nhi mới bỏ qua, cô chuyển tay sang bụng: “Đói bụng.”
Lãnh Bà đứng ngoài cửa nghe vậy thì lập tức đi tới, nói với Lãnh Ngạo: “Đây là cháo khoai lang, rất kích thích ăn uống, nhanh cho Khả Nhi ăn đi.”
Lãnh Ngạo nhận lấy, ý bảo bà ra ngoài.
Lãnh Bà chưa đi tới cửa đã nghe tiếng làm nũng của cô dâu nhỏ.
“Há miệng nào, a.”
“Được, cùng ăn chung đi.”
|A, ăn một miếng, ăn một miếng.”

Lãnh Bà quay đầu nhìn hai người họ tình chàng ý thiếp, vui mừng đến quên đóng cửa phòng. Đây mới là kết quả mà bà muốn thấy, Thước Tiểu Khả đã quên quá khứ, quên hẳn bác sĩ Lăng, quên thiếu chủ đã từng giết người. Mà thiếu chủ vì được cô tiếp nhận nên cải biến tất cả, không còn máu lạnh, chỉ nghĩ đến hợp hảo cùng cô trăm năm.
Chuyện của Kim Ân Xán thiếu chủ cũng là có chút bất đắc dĩ, kẻ bất nhân trước là ông ta, anh chỉ tự bảo vệ mình mà thôi.
Hồi ức ngừng lại, Lãnh Bà ngồi dậy từ trên giường, nếu không ngủ được thì đừng ngủ nữa, bà đi đến bên cửa sổ hóng gió, có lẽ một chút sẽ buồn ngủ chăng?
Ngày mai bà phải đi gặp Kim Ân Xán, vô luận thế nào cũng phải hoàn thành chuyện thiếu chủ giao phó, coi như báo đáp ơn tri ngộ mấy chục năm của nhà họ Lãnh.
-
Phòng làm việc của Kim Ân Xán không ở khu náo nhiệt phồn hoa, mà là ngoài vùng ngoại ô hẻo lánh, đó là một căn nhà hai tầng màu trắng.
Lãnh Bà thở sâu một hơi, gõ cửa nhà, người mở cửa là ông ta.
Kim Ân Xán tự cho là thông minh, nghĩ rằng bà đến để thay Lãnh Ngạo truyền lời, nên ông mở cửa nói: “Ông chủ nhà bà đã suy xét như thế nào rồi?”
Lãnh Bà cười lạnh lùng: “Kim đại sư nói gì vậy?”
“Chẳng lẽ ông chủ không nói với bà sao?” Kim Ân Xán rất bình tĩnh.
“Ông chủ không bảo tôi tới đây truyền lời gì cả, tôi chỉ muốn gặp riêng Kim đại sư mà thôi.” Lãnh Bà còn điềm tĩnh hơn cả ông ta.
Kim Ân Xán hồ nghi nhưng không biểu hiện ra mặt, ông chỉ nhàn nhạt hỏi: “Bà tìm tôi có chuyện gì?”
“Bởi vì tôi biết quá nhiều chuyện Thước tiểu thư bị thôi miên, nên ông chủ cho tôi chút tiền đã đuổi tôi đi rồi.” Lãnh Bà nói từng chữ: “Nhưng tôi không cam lòng, nên đến đây tìm ông.”
Kim Ân Xán cười ha ha: “Nếu ông chủ đã bỏ bà, bà tìm tôi thì có ích gì?”
“Chính vì tôi biết quá nhiều nên tôi mới tìm đến ông.” Lãnh Bà bước lại gần ông ta “Kim đại sư, ngài là đại sư thôi miên số một số hai trên thế giới, chuyện xảo trá gì cũng có thể làm, tôi đương nhiên là muốn học tập ngài.” Ý của bà đã lộ ra rồi.
Đừng nhìn Kim đại sư chỉ không tới bốn mươi tuổi mà lầm, ông ta cũng đã trải qua sóng to gió lớn, ông sẽ không bị một bà lão hù dọa như vậy. Kim Ân Xán thản nhiên ngồi xuống, nhếch miệng hỏi: “Hừm, tôi làm chuyện trơ tráo gì chứ, tôi không biết mà bà lại biết, không bằng nói một chút thử xem?”
“Làm nhà thôi miên, không có đạo đức nghề nghiệp, thu tiền của người nhà xong lại dùng ly do di chứng vơ vét tài sản của họ.” Lãnh Bà đến bên cạnh ông ta, nhẹ hỏi: “Kim đại sư, ông nói xem?”
“Đúng là ăn nói lung tung!” Kim Ân Xán chán ghét hất mặt, không muốn nhìn bà ta.
Lãnh B