Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1161 lượt.
nhà chúng tôi cũng không phiền bác sĩ quan tâm.”
“Lãnh Bà, bà đứng trách bác sĩ Lăng, là do con không tốt.” Thước Tiểu Khả rất đau lòng, cô không nên liên lụy anh bị Lãnh Bà quở trách.
“Tiểu thư, đừng dễ dàng tin người khác, cho dù anh ta có là bác sĩ của cô.” Lãnh Bà đi tới vỗ nhẹ lưng Tiểu Khả.
“Con biết rồi.” Tiểu Khả không dám nhìn Lăng Thiên nữa.
Lăng Thiên giúp cô băng bó chân lại kỹ càng lần nữa, anh cũng không tức giận với lời nói không khách khí của bà lão áo đen vừa rồi, mà ngược lại nhếch miệng cười nói: “Thật xin lỗi, là tôi quá đường đột.”
“Bác sĩ Lăng hiểu là tốt rồi, tôi cũng là sợ tiểu thư bị lừa gạt thôi.” Giọng nói Lãnh Bà cũng hòa hoãn đi rất nhiều.
“Ta muốn đi kiểm tra những phòng bệnh khác, có chuyện gì bà cứ nhấn chuông tìm y tá là được.” Mang theo một chút tiếc nuối, Lăng Thiên hai tay đút túi áo blouse rời đi.
Nhìn bóng dáng màu trắng biến mất, Thước Tiểu Khả oán giận nhìn Lãnh Bà: “Lãnh Bà, sao người lại dữ với bác sĩ Lăng như vậy chứ?”
“Tiểu thư, tôi nghĩ trước khi đi thiếu chủ đã nói vài lời với cô rồi.” Lãnh Bà mặt không biểu tình, lời nói như nhắc nhở mà cũng như cảnh cáo.
Thước Tiểu Khả híp mắt nhớ lại lời Lãnh Ngạo nói hôm qua lúc đút mình ăn cháo.
“Hắn ta là bác sĩ, em là bệnh nhân, hai người không thể có bất kỳ dây dưa không rõ nào.”
Trước khi đi anh đã nói với cô như vậy, anh là không muốn cô qua lại quá nhiều với người đàn ông khác.
“Thiếu chủ yêu cô, người không muốn cô có mối quan hệ thân thiết với vị bác sĩ trẻ tuổi đó nên vừa rồi tôi mới nhắc nhở cô như vậy.” Lãnh Bà nề nếp nói: “Bác sĩ và bệnh nhân trừ nói một chút chuyện bệnh tình thì không cần nói những thứ khác, nếu để thiếu chủ biết, sẽ không tốt.”
Nói với cô những lời này nhưng thật ra Thước Tiểu Khả chẳng thèm quan tâm tới, nếu như không phải bà ấy đã chăm sóc cô từ nhỏ thì cô cũng sẽ không nén giận như vậy. Nhưng cô cũng rõ cách làm người của bà, ngoài lạnh trong nóng, nói năng khắt khe nhưng tâm đậu hủ, bà chắc chắn sẽ không nói lại với Lãnh Ngạo.
“Lời của bà con nhớ kỹ, về sau con sẽ không nhiều lời nữa.” Cô làm nũng ôm eo Lãnh Bà, “Lãnh Bà, đều là lỗi của con, bà đừng tức giận nữa được không?”
Lãnh Bà không phải đang giận cô, bà chỉ sợ vì một lỗi sai nhỏ mà bị thiếu chủ trừng phạt, bây giờ nghe cô nhận sai thì cũng không tính toán nữa.
Chủ tớ tình thâm, lại không biết ngoài khe cửa, một đôi mắt gian xảo khẽ chuyển động.
Trước giờ Thước Tiểu Khả có thói quen ngủ trưa, hôm nay ở bệnh viện vô cùng nhàm chán, thời gian vừa đến thì cũng tự nhiên cảm thấy mỏi mệt muốn ngủ. Lãnh Bà ăn trưa với cô xong thì trở lại đảo, trong phòng bệnh chỉ còn lại cô bà hộ lý Tiểu Trịnh đang nằm trên ghế sô pha.
Cô ghét Tiểu Trịnh, vừa thấy gương mặt đó đã không thích nên muốn đi ngủ sớm một chút.
Nằm một lúc lâu, vừa mê mê man man nhắm nghiền hai mắt lại bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Tiểu Trịnh trở mình dậy từ ghế sô pha đi ra mở cửa, thấy đội trưởng đội vệ sĩ phụ trách an toàn của Thước tiểu thư đang đứng bên ngoài.
Thước Tiểu Khả bị đánh thức thì tức giận nói: “Không nhìn thấy tôi đang ngủ trưa sao?”
“Thật xin lỗi, tiểu thư!” Vệ sĩ được huấn luyện vẫn đứng thẳng lưng bất động, “Là thiếu chủ nói muốn gặp tiểu thư.”
Tiểu Trịnh hiểu ý anh ta nói, lập tức hèn mọn ôm laptop trong thư phòng ra.
“Tiểu thư, của cô đây.”
Thước Tiểu Khả rất không tình nguyện nhận lấy, mở ra, lúc chờ máy khởi động thì quét mắt nhìn hai người không thức thời này, “Tôi với thiếu chủ nói chuyện, chẳng lẽ các người muốn đứng đây nghe sao?”
Đội trưởng hộ vệ gật đầu một cái tránh ra, Tiểu Trịnh híp mắt nói: “Tôi đi ngay, đi ngay đây!”
__
Không đến hai mươi giây màn ảnh đã xuất hiện khuôn mặt ngàn năm không đổi của Lãnh Ngạo.
Thước Tiểu Khả đeo tai nghe lên nhìn anh, rõ ràng là dáng dấp xinh đẹp yêu nghiệt như thế nhưng lại là người không bình thường, thật đáng tiếc.
“Khả nhi!” Lãnh Ngạo gọi tên cô, khuôn mặt lạnh băng có chút biến hóa, “Hôm nay đã làm gì?”
“Ra vườn hoa hóng mát, sau đó dùng cơm trưa, vừa muốn ngủ đã bị anh đánh thức.” Thước Tiểu Khả cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm mà nói những lời này.
“Nói vậy là tôi đánh thức em.” Khuôn mặt của Lãnh Ngạo trong màn hình càng thêm góc cạnh, thoáng nghiêng người, sườn mặt hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ.
Tiểu Khả bị khí thế mạnh mẽ của anh dọa sợ, không dám trả lời, chỉ gật đầu một cái.
“Em không phải là trò chuyện với tên bác sĩ kia rất vui vẻ sao, sao bây giờ lại không muốn nói chuyện với tôi rồi?” Lãnh Ngạo thuận tay đốt xì gà, ngồi xuống từ từ rút ra.
Thước Tiểu Khả ngẩn ra, làm sao anh biết? Chẳng lẽ là Lãnh Bà nói?
Không thể nào, Lãnh Bà không phải người như vậy, nhất định là hộ lý Tiểu Trịnh kia, đồ tiểu nhân thích nghe lén ngoài cửa đó.
“Tụi em chẳng qua chỉ nói chuyện bệnh tình mà thôi.” Cô chột dạ cúi đầu, giọng nói rõ ràng yếu đi không ít.
“Phải không?” Giọng điệu không tin tưởng.
“Anh đánh thức em chỉ để hỏi những vấn đề nhàm chán này thôi sao?” Thước Tiểu Khả nhìn đôi chân q