Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
n đưa lưỡi tiếp tục liếm ngực cô.
“Nói như thế nào thì mấy ngày nay đứa bé đó cũng đã chơi cùng em, còn là một đứa bé đáng yêu như vậy, đột nhiên rời đi, sao có thể không thương tâm được chứ?” Suy nghĩ của Thước Tiểu Khả rất đơn giản, cô nghĩ chẳng qua cũng chỉ là trẻ con năm tuổi, cũng không giống như Lăng Thiên là thanh niên hai mươi mấy tuổi, Lãnh Ngạo sẽ không để ý.
“Thương tâm?” Lãnh Ngạo vô cùng khinh thường, “Tôi ghét thằng bé đó, em không thể vì nó mà thương tâm khổ sở.”
Giọng điệu ra lệnh như thế khiến tim Thước Tiểu Khả đập nhanh, khó tin nhìn anh chằm chằm: “Ngạo, em không muốn nói đến đứa bé này nữa, em thật sự rất mệt, anh để em yên tĩnh một chút được không?”
Cả người Lãnh Ngạo đè lên người cô, híp mắt lại, đôi môi mỏng khêu gợi mở ra: “Chẳng lẽ em không muốn biết vì sao đứa trẻ kia bị đưa đi sao?”
Thước Tiểu Khả nghe vậy thì ngẩn người, muốn biết rõ nguyên do nên chậm rãi nói: “Là do anh uy hiếp viện trưởng đưa Đản Đản đi?”
Gương mặt cứng nhắc của Lãnh Ngạo nở nụ cười: “Tôi ghét đứa bé kia!”
Mặc dù không trả lời thẳng, nhưng giọng điệu đó của anh đã xác nhận việc Đản Đản bị đưa đi là do anh sai người làm, điều này khiến tâm của Tiểu Khả vốn đã ở dưới vực lại càng bị vùi xuống sâu hơn.
Tâm tình của cô không thể bình tĩnh được nữa, cô đột nhiên đẩy anh ra, mặc dù anh vẫn không nhúc nhích nhưng cô không thể nào dễ dàng tha thứ cho việc anh làm với một đứa trẻ năm tuổi.
Tóc của cô bị nắm lên, da đầu kéo căng, hơn nữa lực kéo hơi mạnh khiến cô bị đau kêu một tiếng.
“Thế nào, thấy đau sao?” Lãnh Ngạo kéo tóc cô, môi chậm rãi sượt qua sợi tóc, “Chẳng qua chỉ là đưa một đứa trẻ đi mà em đã tức giận rồi sao? Nếu biết em không vui như vậy, tôi nên giết nó luôn mới đúng.”
Lãnh Ngạo ngửi mùi hương thơm ngát trên tóc, ngón tay vuốt ve gò má cô, “Gương mặt này của em đã bị đứa bé đó hôn bao nhiêu lần? Không phải nó còn muốn tên bác sĩ thối đó cưới em nữa sao?”
Thước Tiểu Khả thầm cười giễu mình quá ngây thơ, có nhiều giám thị như vậy mà cô một chút đề phòng cũng không có. Không, chính xác mà nói, cô luôn đề phòng với Lăng Thiên, nhưng với Đản Đản cô không hề có ý nghĩ gì. Ai lại đi so đo với một bé trai năm tuổi chứ?
Đây là suy nghĩ trước đó của cô, nhưng hôm nay cô mới biết mình ngu xuẩn bao nhiêu. Lãnh Ngạo không phải là người bình thường, tư tưởng và thủ đoạn của anh cũng không như người bình thường nữa.
“Ngạo, nó chỉ là một đứa bé năm tuổi mà thôi!”
“Nhưng nó là con trai.”
Thì ra anh xoắn xuýt ở giới tính của Đản Đản. Quá buồn cười, thật sự là quá buồn cười, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ chưa hết mùi sữa, chuyện gì cũng chưa hiểu, mà trong mắt anh lại là một hạt cát, một hạt cát chướng mắt.
“Em phải nói như thế nào anh mới thông suốt đây?” Cô không biết phải nói gì cho đúng nữa.
“Nói không thông, thì không cần phải nói.” Ngón tay Lãnh Ngạo lại chặn lên môi cô, “Tôi nhớ mùi vị của em.”
Nói xong, ngón tay không an phận đùa nghịch trước ngực cô, sau đó quần áo rất nhanh đã bị cởi ra toàn bộ, lộ ra thân thể trơn bóng mượt mà.
Lãnh Ngạo như ác lang nhào vào hai khối tròn đầy đặn trước ngựa cô, mút lấy đỉnh phấn hồng, hơn một tháng nhớ nhung toàn bộ đều phát tiết ở đây. Kỳ thực anh càng si mê hai chân cô hơn, chỉ tiếc đây là bệnh viện, nếu đây là căn phòng thuộc về hai người thì chắc chắn mục tiêu của anh sẽ là ở đó.
Hương vị trên người cô vẫn không đổi, vẫn thơm như vậy, điều đáng tiếc duy nhất là thằng bé đó đã từng hôn cô, đã từng nằm trong lòng cô làm nũng.
Anh tuyệt đối không cho phép người khác ôm cô, hôn cô, cho dù đó chỉ là một đứa trẻ, cho nên anh mới không thích thằng bé đó.
Thước Tiểu Khả cảm nhận được mái tóc xù kia cọ vào làn da mềm mại của mình, tê buốt lạ thường, nhưng cô lại không thể phản kháng. Một tháng không gặp, nếu anh không hành hạ mình một trận thì làm sao dễ dàng dừng lại chứ?
Nghĩ đến Đản Đản đã rời đi, cô chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc anh ở trên người mình phát tình. Ham muốn.
Khi một người đàn ông muốn, một khi bộc phát sẽ giống như mãnh thú và dòng nước lũ, huống chi là ham muốn chiếm giữ của Lãnh Ngạo cực kỳ không giống người bình thường. Chưa tới mấy giây anh đã xé bỏ quần của Thước Tiểu Khả, vì địa điểm hạn chế nên anh không có khúc dạo đầu quá dài, chỉ đưa lưỡi vào nơi tư mật của cô, khiêu khích có tiết tấu vài cái, sau đó lập tức động thân tiến vào.
Chết tiệt, một tháng không chạm vào cô, nơi đó căng như đất hoang chưa khai thác, sít sao bao trùm cực đại của anh, anh cảm thấy mình không thể hô hấp nổi.
Mười ngón tay Thước Tiểu Khả níu chặt drap giường màu trắng, tạo thành nếp gấp rõ ràng, cuối cùng lúc bị anh xỏ xuyên mạnh qua thì bên dưới hóa thành một bãi nước lặng.
Lãnh Ngạo vừa đâm vừa hôn mặt cô, mũi cô, môi cô, tiếng hít thở nặng nề vang vọng khắp phòng bệnh. Thước Tiểu Khả không thể làm gì khác hơn là thấp giọng rên rỉ, cả căn phòng tràn ngập mùi vị hoan ái, hương vị tình dục.
Bằng thể lực Lãnh Ngạo, có tiếp tục thêm mấ