Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1128 lượt.
>Nam tuấn mỹ, nữ thanh lệ thoát tục.
Nếu cô đoán không sai, hai người kia nhất định là cha mẹ của Lãnh Ngạo. Nói đến cũng khó hiểu, cô ở bên ông nội và Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy mà còn không biết nguyên nhân cái chết của hai người này, cũng không nghe quản gia hay người hầu nào nhắc tới, giống như hai người chưa từng sống trên hòn đảo đó.
Thước Tiểu Khả còn tưởng rằng, đứng trước mộ của cha mẹ mình thì Lãnh Ngạo sẽ dập đầu lạy một lạy, nhưng không ngờ anh chỉ thẳng lưng đứng đó hơn mười phút, sau đó lập tức xoay người, ánh mắt lạnh nhạt kia chưa từng biến đổi một lần nào.
Cô được anh dẫn đi dạo trên đỉnh núi hồi lâu, gió lạnh phả vào mặt, cành cây lay động, bốn phía đều là mộ khiến cô rợn cả tóc gáy.
Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”
Không ngờ Lãnh Ngạo lại dùng tốc độ nhanh nhất ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.”
Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!”
Thước Tiểu Khả mới tám tuổi, tâm trí dù thành thục thế nào cũng vẫn không hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, chớp đôi mắt to hỏi: “Ngạo, lời của anh em không hiểu.”
“Em không cần hiểu, chỉ cần nghe lời là được.”
Thước Tiểu Khả còn muốn phản bác cái gì nhưng dưới chân núi đột nhiên vang lên một tiếng, như có cái gì nổ mạnh, sau đó từng tiếng thét chói tai truyền đến.
Bọn họ đứng trên cao, cúi người xuống nhìn thì thấy vài người nằm trên đất, máu chảy khắp nơi, mọi người xung quanh đột nhiên nghe tiếng nổ mạnh, bị dọa sợ đến hồn vía lên mây.
“Chuyện gì thế này? Sao đột nhiên lại nổ vậy?” Sống trên đảo từ nhỏ, Thước Tiểu Khả chưa từng gặp qua tình cảnh hỗn loạn thế này. Tiếng thét hoảng loạn chói tai, thanh âm chạy trối chết, những bóng đen nho nhỏ kia chạy tán loạn khắp nơi như kiến bò trên chảo nóng. So với những người này cô cũng không khá hơn chút nào, tim đập thình thịch trong lồng ngực, sững sờ nhìn Lãnh Ngạo.
Khóe miệng Lãnh Ngạo nhếch lên. Thước Tiểu Khả ở cạnh anh nhiều năm như vậy cũng rất ít khi thấy anh cười, nếu gặp được thì tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
“Khả nhi, tôi dẫn em đi xem kịch vui.” Lãnh Ngạo thu lại nụ cười, kéo tay cô, xoay người rời đi.
Tiếng nổ vang lên trong công viên tưởng niệm của Lãnh gia, cửa trước cửa sau đã đóng lại, người bên trong không được ra, người bên ngoài cũng không vào được. Đám tân khách tán loạn kia thấy cửa đóng chặt thì kêu loạn không ngừng.
“Thì ra là ông chủ Thước.” Lãnh Hổ cười nói: “Chẳng lẽ ông biết hung thủ là ai sao?”
Nghe thấy ba từ “ông chủ Thước” của Lãnh Hổ, hai mắt Thước Tiểu Khả sáng lên, nhìn người đàn ông mập này một lúc lâu, nghĩ thầm ông ấy cũng họ Thước, trùng hợp như thế, có khi nào là cha ruột mình hay không?
“Chúng tôi không biết, nhưng chúng tôi có thể dùng mạng bảo đảm là không phải chúng tôi làm.” Người đàn ông mập ngẩng đầu lên, vẻ mặt trung thành.
Lời này vừa nói ra, Lãnh Ngạo vẫn đang im lặng đột nhiên vỗ tay: “Xem ra cũng chỉ có ông chủ Thước là thức thời.”
Thước Tiểu Khả vốn cho rằng anh sẽ đi tới bên cạnh người đàn ông đó, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ nói với Lãnh Hổ, “Xem camera giám sát.”
Lãnh Hổ nhận được chỉ thị, lập tức xoay người đi xem máy quay.
Công viên tưởng niệm của Lãnh gia người đông nghịt, nhân khí coi như có nhưng dù nhân khí có cao hơn nữa thì công viên vẫn bị hơi mù bao phủ. (nhân khí: mình nghĩ là hơi người, k biết sửa lại thành gì nên để nguyên, ai có từ nào hợp lý thì nói mình nha)
Lãnh Ngạo nâng cằm Thước Tiểu Khả lên, nhẹ giọng nói: “Khả nhi, không phải em vẫn muốn thấy người nhà sao? Vậy bây giờ tôi sẽ nói cho em biết.” Anh nhấc một tay rồi nói tiếp: “Người đàn ông này là cha của em, người phụ nữ đứng sau ông ta là mẹ em, đứng cạnh mẹ em là bốn thiếu niên, chính là anh trai ruột của em.”
Thước Tiểu Khả kìm nén không được mừng rỡ khôn xiết trong lòng, nghiêng đầu nhìn chằm chằm người đàn ông mập và năm người đứng sau lưng ông.
Thì ra cô thật sự có người nhà, cha, mẹ, còn có bốn anh trai.
Cô rất muốn lập tức chạy tới đó nhào vào lòng cha mẹ, trách họ sao lại không cần cô, sao lại cho cô làm vị hôn thê của một người không bình thường như vậy. Nhưng ý tưởng này cũng chỉ thoáng qua mà thôi, cô vẫn ngoan ngoãn đứng bên người Lãnh Ngạo, bình tĩnh hỏi: “Ngạo, em có thể nói chuyện với họ một lát không?”
“Dĩ nhiên có thể!” Đang lúc Thước Tiểu Khả tràn đầy hi vọng thì anh lại nói: “Nhưng mà, người nhà em có muốn nói chuyện với em hay không, tôi cũng không biết.”
Thước Tiểu Khả không biết ý của Lãnh Ngạo là gì, quay qua nhìn người đàn ông và năm người phía sau. Từ khi cô biết họ là người nhà mình, bọn họ chưa bao giờ nhìn qua cô một lần, vẻ mặt lạnh nhạt cô cùng, không có chút cảm giác thân tình nào.
Lãnh Ngạo ngoắc ngón tay