XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

on rể như con đẻ nhưng hai người chưa từng gặp nhau. Bây giờ có nhiều trò bịp bợm, cho người lạ vào nhà không cẩn thận không được. Đến khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ Tích Tích, bà mới quay ra.
Bà Phượng cân nhắc từng câu từng chữ, bắt đầu giải thích từ mục đích ghé thăm, từ chuyện Lý Dương cho Xuân Phong mượn tiền đến chuyện làm hỏng giấy nợ, cặn kẽ không bỏ sót một chi tiết nào. Bà nói xong, cả căn phòng lặng như tờ. Mẹ Xuân Phong lấy làm bực bội, bà cau mày phá tan sự im lặng:
- Mẹ Điền Ca, chuyện này nghe có quá kì quặc không? Nghe cứ như là chuyện trong tiểu thuyết ấy. Con trai tôi vừa mất, bỗng dưng chị tìm đến nhà nói nó nợ tiền con rể chị nhưng không đưa ra được giấy nợ, chị bảo tôi làm sao tin được đây?
Ông chồng thấy bà vợ ăn nói chướng tai và lại để tránh cho bà Phượng cảm thấy ngại ngùng, ông bèn mở lời:
- Chị Phượng, không phải là chúng tôi không tin chị, những lời chị kể, chúng tôi đều hiểu. Chúng tôi cần phải chứng thực một chút, Xuân Phong mất rồi nhưng Tích Tích vẫn còn đó, một khi chuyện này được chứng thực, chúng tôi nhất định trả lại tiền cho mọi người. Chị yên tâm, nếu đúng là có nợ thì chúng tôi sẽ trả.
Bà Phượng nhăn mày giãi bày:
- Thì mấu chốt của vấn đề nằm ở đấy, chuyện này phải chứng thực thế nào đây? Khó nói lắm. Ý của tôi là, tôi muốn nhờ ông bà nói chuyện với Tích Tích để cô ấy sớm cho chúng tôi có câu trả lời.
Bố chồng Tích Tích lịch sự đáp lời:
- Tôi hiểu ý của chị rồi. Chị yên tâm, tôi sẽ nói rõ chuyện này với Tích Tích.
Bà vợ nghe vậy liền nổi giận:
- Cái chị này, chị nói cả buổi, hóa ra là nghi ngờ con dâu tôi cố tình không trả tiền cho các người?
Bà Phượng cuống quýt giải thích:
- Không, không, không. Tôi không có ý đó, ý của tôi là mọi người cùng nỗ lực giúp Tích Tích tìm ra nguồn gốc của số tiền đó.
Thế rồi bà Phượng vội vàng cáo từ.
Buổi tối, vừa bước vào nhà, Tích Tích đã cảm thấy bầu không khí nặng nề bao phủ. Bố chồng vẫn ung dung như ngày thường, chỉ có mẹ chồng mặt mày nhăn nhó, ỉu xìu. Cô định hỏi han mẹ chồng mấy câu nhưng nhìn sắc mặt khó chịu không có hứng nói chuyện của bà, cô đành giữ im lặng để tránh rắc rối.
Ăn tối xong, Hạo Hạo về phòng tập vẽ, Tích Tích định đi cùng thằng bé thì bị mẹ chồng gọi lại.
Bà không giữ được bình tĩnh. Chuyện nợ nần còn quan trọng hơn việc cháu trai tập vẽ, phải sớm nói chuyện rõ ràng. Ba người lớn ngồi lại sofa ở phòng khách, Tích Tích nhẫn nại nghe mẹ chồng hỏi.
Mẹ chồng kể lại chuyện bà Phượng đến nhà rồi hỏi:
- Tích Tích, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Tích Tích lắc đầu, thành thật trả lời:
- Mẹ, Lý Dương hỏi con chuyện này rồi. Nói thực, con cũng không biết chuyện này là thế nào, vẫn không tìm được manh mối, con đang đau đầu suy nghĩ mẹ ạ.
Ông bố thấy mẹ chồng nàng dâu căng thẳng liền vội dàn hòa:
- Mẹ nó, hôm khác thảo luận việc này được không? Tích Tích đi làm cả ngày, để con nó thoải mái một chút, ngày mai bàn tiếp nhé?
Bà mẹ nhất định không chịu nhịn:
- Không được, chuyện lớn như vậy, không nói rõ ràng thì làm sao ngủ yên? Suy cho cùng, Xuân Phong có nợ người ta số tiền đó không? Tích Tích, con không biết tí nào sao?
- Mẹ, con vừa nói rồi, con không biết đầu đuôi chuyện này như thế nào, con cũng đang cố gắng tìm số tiền đó nhưng chưa tìm thấy mà!
- Chuyện này liên quan đến vấn đề nhân phẩm, mẹ muốn làm rõ ràng thì có gì sai? Làm người phải có lương tâm. Mẹ biết Lý Dương đi lại nhiều năm với nhà mình, nó không thể làm ra chuyện lừa người lấy tiền trái lương tâm ấy. Người ta cho chúng ta mượn tiền, chúng ta không thể vì chuyện người ta lỡ làm hỏng giấy nợ mà không thừa nhận chứ?
Tích Tích khẽ nói:
- Mẹ, ý mẹ muốn nói con là người không biết điều? Lòng dạ hẹp hòi? Con cố tình muốn quỵt nợ? Vô lương tâm?
Ông bố bực bội quát bà vợ:
- Bà nói chuyện có tình có lý một chút được không? Con trai chúng ta không còn nữa, Tích Tích thấy sức khỏe của chúng ta không tốt nên đón sang đây phụng dưỡng. Sao bà còn nghĩ nó như thế hả?
“Bụp!” bố chồng ném mạnh chiếc điều khiển tivi đang cầm trong tay, đứng dậy đi thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại.
Tích Tích ngồi ngây ra một lúc, sau đó có cũng lên tầng, về phòng mình. Cô cảm thấy khó hiểu, lần trước cô đưa tiền cho Lý Dương thì anh một mực từ chối, sao mới đó chưa lâu mẹ vợ của anh lại tìm đến nhà cô? Buồn bực một lát, cô lại nghĩ, với tính khí của Lý Dương, chắc chắn đây không phải là ý của cậu ấy, chưa chắc cậu ấy đã biết việc này. Bỏ đi, cậu ấy không biết thì thôi, không nên nói lại, tránh để cả nhà cậu ấy cãi nhau om sòm.
Ngày hôm sau, vào giờ nghỉ trưa, Tích Tích đóng cửa phòng làm việc lại, gọi điện cho bà Phượng.
Bà Phượng đang ở nhà Điền Ca, bà mới đi chợ mua thức ăn về, vừa ngồi nhặt rau trong bếp vừa suy nghĩ về chuyện hôm qua. Gặp mặt bố mẹ Xuân Phong là ý của bà, Lý Dương và Điền Ca đều không hay biết gì, vì thế bà đang cân nhắc xem có nên tìm cơ hội nói với hai con một tiếng hay không, để chúng hiểu và ủng hộ bà, sau đó cả nhà đoàn kết lại, cùng đối phó với Tích Tích. N