Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

am khảo:
- Được không? Dùng đánh răng thì thế nào?
Tây Tây cầm cái cốc, nói:
- Đẹp lắm, rất thích hợp.
Mặc dù giá bán cái cốc này cao gấp mấy lần hàng trong nước nhưng Lý Dương không hề do dự, anh bảo nhân viên phục vụ viết hóa đơn rồi trả tiền. Nhân viên phục vụ bỏ cốc vào túi rồi đưa cho anh, Tây Tây nhanh nhảu đón lấy, cô xách chiếc túi trong tay, vẻ mặt hạnh phúc ngời ngời, thầm nghĩ: Coi như anh còn có chút tình cảm. Mấy tháng nay, em yêu thương anh, ngày đêm nghĩ về anh, chăm lo cho anh từng cái ăn cái uống. Anh mua món quà nhỏ tặng em cũng coi như là an ủi và báo đáp.
Tiếp đến Lý Dương đi xem các loại phụ kiện thời trang dành cho phụ nữ. Khi xem một món đồ nào đó, anh chọn màu sắc, còn về kiểu dáng thì hỏi Tây Tây. Nếu cô lắc đầu, tỏ ý không thích thì anh sẽ không mua nữa, nếu cô nói rất tốt hoặc rất đẹp, rất thích, thì anh sẽ không đắn đo quẹt thẻ mua ngay. Mua xong, trong lòng Tây Tây rất vui.
Sự ngạc nhiên lớn nhất nằm ở phía sau. Lý Dương đến gian hàng bán thời trang nữ ở trên tầng ba, anh chọn một chiếc váy liền, chất liệu tơ tằm, giá những hơn một nghìn tệ nhưng anh chẳng chớp mắt, bảo Tây Tây mặc thử luôn.
Nhân viên phục vụ đưa Tây Tây vào phòng thử quần áo.
Trong khi đó, Điền Ca ngồi một mình ở bờ biển, bụng đầy muộn phiền. Đọc từng tin nhắn của Lý Dương, nút thắt trong lòng cô như được tháo bỏ, cô nghĩ: Phải chăng mình già trước tuổi nên bước vào thời kỳ mãn kinh sớm hơn hai mươi năm? Hay là mình lại bị stress? Vì sao chút chuyện cỏn con cũng khiến cho mây đen giăng khắp bầu trời? Đúng như lời Lý Dương đã nói, đến chồng mình mà cũng không tin thì mình còn tin được ai?
Điền Ca tự xem xét lại bản thân rồi chạy bộ về nhà, đến gần trưa cô mới ngồi vào bàn ăn sáng. Bà Phượng hiền từ khuyên giải cô:
- Không phải Lý Dương cố tình không trả lời tin nhắn của con đâu. Người ta trên bàn rượu, không làm chủ được bản thân, có rất nhiều nguyên nhân khách quan khiến nó không kịp thời nhắn tin lại. Nó không trả lời thì thôi, đằng này con lại ghen bóng ghen gió, thức trắng cả đêm, chẳng phải là tự làm khổ mình mà cũng làm khổ chồng ư?
Nghe mẹ nói có lý, Điền Ca lại quay sang tự trách mình. Nghĩ anh uống rượu tới nửa đêm, say đến nỗi không biết trời đất gì, bên cạnh lại không có người chăm sóc, thoáng chốc cô lại mềm lòng, thương xót khôn nguôi. Tất cả chỉ là vì công việc! Kiếm được chút tiền thật chẳng dễ dàng gì. Năm ngoái Lý Dương đi kiểm tra sức khỏe, phát hiện gan bị nhiễm mỡ, trước kia anh hoàn toàn khỏe mạnh, đây không phải là do uống rượu mà ra sao?
Nghĩ đến đây, Điền Ca nhấc điện thoại lên, gọi điện vào điện thoại cố định trong căn hộ của Lý Dương, không có người nhấc máy, cô lại gọi vào di động.
- Anh đang ở đâu?
- Cuối cùng em cũng gọi lại. - Lý Dương thở phào, - Không giận anh nữa chứ?
- Em giận dai như thế thì có sống nổi không? - Điền Ca hạ giọng.
- Đúng rồi, dù có chuyện lớn thế nào thì em cũng không được giận lâu…
Lý Dương vừa mới nói đến đây thì nhìn thấy Tây Tây đã thay xong chiếc váy mới, cô như con chim nhỏ vui vẻ, duyên dáng dừng lại trước mặt anh rồi hỏi:
- Anh Dương, anh thấy thế nào? Em thấy chiếc váy này rất đẹp, em rất thích!
Lý Dương không kịp ấn nút ngắt cuộc gọi, bình thường anh phản ứng nhanh lắm nhưng lần này lại trở tay không kịp. Ở đầu dây bên kia, Điền Ca nghe rõ mồn một lời Tây Tây nói, cô im lặng mấy giây rồi ấn nút tắt cuộc gọi trước.
Hôm đó, Tây Tây tưởng mình thu được nhiều chiến lợi phẩm nên cực kỳ vui sướng, ai ngờ lại bị hớ. Từ bách hóa đi ra, Lý Dương không nói lời nào, cứ thế lái xe tới thẳng bưu điện. Anh lấy tất cả món đồ đã mua lúc nãy, bao gồm cả chiếc váy liền xinh xắn đắt tiền kia, gói lại rồi gửi chuyển phát nhanh về Thanh Đảo, ngay đến cái cốc đánh răng cũng không giữ lại cho cô. Khi anh điền thông tin người nhận vào phiếu gửi, cô cố nhìn từng nét chữ rắn rỏi, tên người nhận là Điền Ca.
Tây Tây có phần thất vọng, có điều mọi chuyện cũng nằm trong dự liệu của cô. Ngay từ đầu cô đã không trông mong người đàn ông này sẽ mua quà tặng mình, suốt quá trình mua sắm, cô chỉ tự mình tưởng tượng ra những ý nghĩ tốt đẹp mà thôi nhưng dù sao thì cô vẫn không vui, thậm chí là hơi đau lòng. “Anh ấy mua bao nhiêu thứ cho vợ mà chẳng nỡ tặng mình cái cốc đánh răng…”. Đương nhiên, Tây Tây không biểu lộ cảm xúc đó ra ngoài vì cô không muốn để cho anh nhìn ra tâm tư của mình, không muốn anh xem thường mình, cười nhạo mình, Vương Tây Tây làm sao có thể rầu rĩ vì một chuyện cỏn con này chứ! Vả lại mi là ai mà đòi người ta tặng cốc đánh răng?
Thế rồi Tây Tây lại nói cười vui vẻ như thường.
Trên đường Lý Dương lái xe đưa Tây Tây về ký túc xá, cô hỏi anh:
- Em đoán chắc chị ấy sẽ rất thích những món quà anh gửi nhưng còn chiếc váy, liệu chị ấy có mặc vừa không?
Tây Tây chưa gặp Điền Ca bao giờ nên cô không biết Điền Ca trông thế nào, vóc dáng ra sao.
- Sở dĩ anh bảo em mặc thử là vì chiều cao của cô ấy xấp xỉ như em, cân nặng và số đo cơ thể cũng ngang ngang nhau.
- Thật vậy sao? - Tây Tây ngỡ ngàng.