Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
đã lên được một chiếc xe buýt đi về phía trung tâm điện gia dụng Suning.
Ngoài cuộc gọi nhỡ của bà dì, điện thoại của anh còn dày đặc cuộc gọi nhỡ và tin nhắn mới của Điền Ca. Lúc sáng, cô bảo anh sắp xếp thời gian đi xem nhà cùng cô. Tất nhiên anh không nhận lời. Không phải là anh không muốn mua nhà mới để vợ con đỡ khổ mà quả thực anh không biết phải giải thích thế nào với vợ. Sau bao nhiêu năm vất vả anh và Điền Ca mới gom đủ hai mươi vạn tệ, vậy mà… Nhưng dù sao anh chỉ mất hai mươi vạn tệ, còn Ngụy Xuân Phong thì mất cả mạng sống quý báu của mình.
Lý Dương biết, trước mắt vợ chồng anh không thể mua nhà. Nếu Điền Ca nhất quyết muốn đi xem thì cứ để cô ấy đi, chẳng qua là lại mỏi chân chạy theo đám môi giới, coi như là tập thể dục vậy. Tình thế này buộc anh phải tìm mọi cách trì hoãn việc mua nhà. Trước đây, bất cứ khi nào Lý Dương thấy có cuộc gọi nhỡ, đặc biệt là cuộc gọi nhỡ của vợ, anh đều gọi lại ngay, thế mà hôm nay, cứ hễ là cuộc gọi của Điền Ca anh đều không trả lời. Anh không thể nghe máy thì cô lại nhắn tin tới tấp:
“Anh mau tới khu chung cư Nguyệt Quang Sơn Sắc xem nhà nhé!”
“Đi muộn là người ta tranh mất đấy, lần này mà thất bại thì cả đời chúng mình không mua nổi nhà đâu…”
Hễ động tới vấn đề nhà cửa là lòng anh thắt lại vì lo lắng, các dây thần kinh căng như dây đàn, đầu óc thì muốn nổ tung. Lý Dương không nghĩ ngợi gì nữa, xóa sạch những tin nhắn của Điền Ca, anh định mọi việc cứ để về nhà rồi tính, nói là không thấy chuông điện thoại, sau đó lựa thời cơ nói thật với vợ. Điều Lý Dương lo lắng không phải là Điền Ca có thông cảm hay không, mà quan trọng là sức chịu đựng tâm lý của cô. Cơ hội nào, thời điểm nào, cách thức nào để nói sự thực tàn khốc này đây. Mỗi lần đưa tiền mừng cưới, tiền phúng viếng, Điền Ca còn tiếc hùi hụi, huống hồ hai mươi vạn tệ thì cô còn đau đớn thế nào.
Để bớt áy náy trong lòng, Lý Dương tranh thủ giờ nghỉ trưa đi tới trung tâm điện gia dụng Suning, mua quà tặng vợ. Mặc dù đã đưa hết tiền thưởng cho Điền Ca, nhưng trong túi anh vẫn còn thẻ tín dụng, về chi tiêu cá nhân, anh vẫn có quyền tự chủ.
Lời khó nói
1
Điền Ca không tài nào liên lạc được với Lý Dương. Trước mặt Tiểu Hàn, cô cố gắng kiềm chế cơn tức giận để bấm điện thoại. Tại sao anh không trả lời? Cô muốn báo cho anh biết tình hình nhà cửa, nhưng thật uổng công, gọi điện nhắn tin kiểu gì cũng không được. Dù sao, cô cũng không thể bắt taxi đến cơ quan của anh, xồng xộc vào phòng làm việc mà chửi mắng, chất vấn một trận. Trước mặt bàn dân thiên hạ mà vợ la lối om sòm thì mất thể diện của chồng quá.
Điền Ca đành phải nhờ mẹ giúp đỡ.
Lần này, bà Phượng thực sự sửng sốt. Bà đã quá quen với việc cô con gái hí hửng đi xem nhà, nhưng rồi lại tiu nghỉu quay trở về. Với giá nhà ngất ngưởng như hiện nay, nó chỉ đao to búa lớn thế thôi chứ vào thời điểm quyết định là tụt ngay vòi lại. Nhưng sao hôm nay con bé lại nhanh chóng hạ quyết tâm thế nhỉ? Bà Phượng nghĩ.
- Tóm lại cũng đều phải còng lưng trả nợ thôi. Tiền mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng bao năm, con không thể cẩn thận một chút sao? Lý Dương đi xem nhà chưa? Nó có ưng không? Ý nó thế nào?
- Mẹ cứ mang tiền sang đây cho con trước, còn những chuyện khác, mẹ đừng lo, lát nữa con sẽ nói tường tận với mẹ. Nếu bây giờ con bắt taxi về nhà lấy tiền thì phải mất hơn mười tệ, mà cái chính là không kịp thời gian ấy chứ. Bây giờ con phải đi gặp chủ nhà, chậm chân một tí là người ta tranh mất ngay - Điền Ca nói mà trong lòng nóng như lửa đốt.
- Thôi được, mẹ mang tiền sang cho con, xong việc hai mẹ con cùng về. Lấy tiền thế nào đây? - Bà Phượng vốn là người phụ nữ cố chấp, trong lời nói hay việc làm bà đều cẩn thận hỏi kĩ càng rồi mới quyết định. Nhưng tình thương của người mẹ buộc bà phải chiều theo ý con gái.
Điền Ca dặn mẹ, lấy chìa khóa để ở góc giường trong phòng ngủ ra mở ngăn kéo, rồi cầm thẻ ngân hàng China Merchants xuống máy ATM dưới nhà rút tiền; cô còn dặn kĩ mẹ khi nhập mật khẩu phải kín đáo kẻo bị kẻ xấu lợi dụng ăn trộm tiền. Bà Phượng chỉ làm theo một nửa, vì căn bản bà không biết sử dụng máy ATM. Hai năm trước, có lần bà đi rút tiền ở máy ATM, do nhớ sai mật khẩu nên bị nuốt mất thẻ, sau mấy chuyến vất vả đến ngân hàng làm thủ tục lấy lại thẻ, bà chẳng còn hứng thú với máy rút tiền tự động nữa. Với lại, từ trước đến giờ bà cũng không tin tưởng nó, hôm nay nuốt thẻ rồi ngày mai nuốt luôn cả tiền thì làm sao? Rồi lại phải lẽo đẽo đến ngân hàng khai báo, như thế thì vừa tốn tiền đi lại vừa hao tổn thất tinh thần, rất phiền phức và mất thời gian.
Bà Phượng lóc cóc đi xe buýt tới nhà Điền Ca, lấy thẻ rồi đến thẳng ngân hàng China Merchants, xếp hàng ở quầy giao dịch để nhận tiền, sau đó lại lóc cóc ra trạm xe buýt. Lúc nãy, Điền Ca dặn đi dặn lại bà phải đi taxi, nhưng tính ra đi xe buýt chỉ hết hơn 1 tệ, còn đi taxi lại tốn gấp tám lần. Bà Phượng chờ mãi mới có một chiếc xe buýt chạy tới, thế mà mấy cậu thanh niên gần đấy lại ra sức chen lấn