Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
tới giao thủ phó.
- Em thực sự ưng căn hộ đó ư?
- Vâng!
- Căn hộ đó cũng tạm ổn à?
- Không phải là tạm ổn mà là rất rất ổn.
- Thế thì được rồi, anh không cần xem nữa.
- Không được, chuyện lớn như thế, anh phải đi xem chứ.
- Nếu anh đi xem rồi nói không ưng thì em có thể rút lui không? Chẳng phải là làm mất hứng của bà xã sao?
- Không được, anh phải đi xem, em tin anh nhất định sẽ rất thích. Anh gật đầu thì em mới vững dạ, bằng không em cứ thấp thỏm như làm chuyện có lỗi ấy.
- Vậy em cho anh mấy ngày. Ngày mai anh phải tăng ca, dạo này cơ quan rất nhiều việc, chuyện nhà ở cứ tạm thời tạm gác lại đã, đừng nhắc tới nữa, mệt mỏi lắm. Mai Ni Ni được nghỉ, em đưa con đi công viên chơi, hoa anh đào nhanh tàn lắm, hai mẹ con tranh thủ chụp mấy tấm ảnh đi nhé.
Vì Điền Ca hạ quyết tâm như thế, nên giờ Lý Dương chỉ muốn kéo dài thời gian để nghĩ cách xoay tiền.
- Còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện nhà ở chứ? Anh đừng gây áp lực cho em, bây giờ, em có lòng dạ nào mà đi dạo công viên? Đợi lo xong chuyện nhà ở rồi đi dạo cũng chưa muộn.
- Sao em không chờ được hai ngày nữa chứ? Mua bán không nên hấp tấp.
- Với tình hình hiện nay, anh không nhanh chân thì sẽ có người khác hớt tay trên. Anh đã nhất quyết không chịu đi thì em không ép nữa, anh đưa thẻ ngân hàng đây cho em, ngày mai em đi rút tiền. Chỉ cần chủ nhà đồng ý sang tên là ký hợp đồng luôn, ký sớm ngày nào hay ngày ấy, tránh để đêm dài lắm mộng.
- Nghe anh, đừng ký vội, em cho anh thời gian đi.
- Em cho anh thời gian nhưng người ta có cho em thời gian không? Ngộ nhỡ ngay ngày mai chủ nhà tăng giá, thế chẳng phải là mất oan thêm mấy chục vạn tệ nữa không. Hoặc là bị người khác tranh mất nhà thì công sức mấy ngày qua của em coi như công cốc. Lý Dương, không phải là em oán trách anh, nhưng nếu lại tuột mất cơ hội lần này thì có lẽ cả đời chúng mình cũng không mua được nhà đâu.
Điền Ca nói hết tâm can, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Lời cô nói đều là sự thực. Năm nào, hai vợ chồng cô cũng muốn mua nhà mới, nhưng vì giá cả tăng cao nên họ đành phải gác lại giấc mơ đó... Ai mà ngờ được, cuộc sống lại khó đến thế.
Hồi năm 2006, thiếu chút nữa là hai người đã gom đủ thủ phó, nhưng bố Lý Dương đột nhiên phát bệnh nên phải nằm viện, chi phí phẫu thuật lên đến 3 vạn tệ. Bố mẹ anh không có tiền để dành, anh cả Lý Dương chỉ làm ăn buôn bán nhỏ trong thị trấn, ngày kiếm được ngày không, lại còn phải nuôi vợ con, đừng nói ba vạn tệ, cho dù bảo anh bỏ ra hai ba nghìn tệ, chị dâu cũng xót đay đảy, lấy đâu ra tiền cơ chứ. Lý Dương không thể thoái thác trách nhiệm, gánh trọn chi phí phẫu thuật của bố. Năm 2008, vừa tích góp được mấy vạn tệ thì nhà Lý Dương lại xảy ra hai việc lớn. Một là việc Lý Khu - em gái Lý Dương đỗ nghiên cứu sinh, cần một khoản tiền học phí, thế là Lý Dương chuyển gấp 1 vạn tệ vào tài khoản của em gái, để cô tiếp tục sự nghiệp học hành. Hai là, mấy ngày hôm sau, mẹ Lý Dương đang đi trên đường thì bị một chiếc xe máy tông phải, người gây ra tai nạn là một cậu thanh niên trẻ tuổi. Anh cả Lý Dương đến tìm cậu ta mấy lần, nhưng ngặt nỗi, nhà cậu ta chỉ có bốn bức tường trống huơ trống hoác, bố mẹ cậu ta thì tuyên bố thẳng thừng: “Đòi tiền thì không có, đòi người thì chẳng biết nó đã biến đi đâu. Các người đi mà bảo nó bồi thường, chúng tôi không liên quan.” Lần đó, chi phí điều trị cho cái chân gãy của mẹ lên đến hơn 1 vạn tệ lại đè lên đầu Lý Dương. Anh có thể trơ mắt nhìn mẹ què chân sao? Lúc đầu, gia đình anh còn hi vọng tìm ra cậu thanh niên để bắt bồi thường ít tiền, ai ngờ ba tháng sau, anh cả biết được cậu ta đang trốn ở nhà, nhưng khi đến nơi thì cậu ta đã chết rồi, người nhà đang làm tang ma. Hóa ra trong vụ tai nạn, cậu ta cũng bị thương nhưng vì nhà nghèo, không có tiền vào viện, lại còn thêm nỗi lo bồi thường nên bố mẹ đưa cậu ta đến nhà người thân lánh mặt. Sau đó cậu ta đổ bệnh, nằm bẹp ba tháng, cuối cùng xuất huyết nội tạng mà chết. Nghe tin, Lý Dương nghẹn đắng lòng, không phải do tiếc tiền mà anh thực sự không thể hiểu nổi tại sao xã hội phát triển như thế mà vẫn có những người nghèo bần cùng đến mức đấy.
Yên ấm chưa được một năm, mùa xuân năm 2009, con trai của anh cả Lý Dương mắc bệnh lạ, tiểu tiện rả rích suốt ngày đêm, kê đơn bốc thuốc hơn đủ kiểu mà vẫn không tìm ra được nguyên nhân. Thằng bé mới chín tuổi, hằng ngày đến trường với cái quần ướt nhẹp, có khi nó đòi đóng bỉm cho đỡ xấu hổ nhưng vì giá cả đắt đỏ nên chị dâu xót ruột, đành phải hong đi hong lại trên bếp than cho khô rồi bắt thằng bé mặc vào. Vợ chồng anh chị muốn đưa con đến một bệnh viện lớn ở Trịnh Châu chữa trị nhưng lần nữa mãi vì chưa có đủ tiền. Một hôm, thằng bé đi học về, nấp sau cánh cửa khóc nức nở: “Con không muốn sống nữa, không muốn sống nữa.” Lý Dương biết chuyện, anh lập tức gửi về quê 1 vạn tệ và gọi điện bắt anh cả đưa con đến Trịnh Châu làm phẫu thuật ngay lập tức.
Thế đấy, mỗi lần ở quê xảy ra chuyện, Lý Dương đều phải gửi tiền về trợ giúp. Có lúc anh báo cáo với vợ: “Bà xã không gật đầu, anh nào dám tự ý sử