Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1982 lượt.

sự nồng nàn của người tình không thay thế được. Cô đón nhận hạnh phúc chân thật từ những điều bình dị trong cuộc sống, nhưng càng hạnh phúc thì càng lo sợ, và càng lo sợ khắc khoải thì càng say đắm da diết. Đêm ấy, cô ôm chặt chồng, trong lòng đầy hoảng sợ.



Cùng đường bí lối
1
Đang ngồi dự hội nghị tẻ nhạt, Lý Dương nhận được tin nhắn: “Hằng ngày gấu đen lên núi tập thể dục, thấy vậy rùa cũng muốn lên núi cùng bạn. Gấu nói: Bạn rụt bốn chân vào đi, tớ sẽ mang bạn lên. Gấu và rùa vừa lên đến đỉnh núi thì có một con chim đậu trên cành cây gần đấy cười sặc sụa: Gấu mà cũng biết cầm điện thoại di động cơ đấy!” . Xem xong tin nhắn, Lý Dương buồn cười quá liền chuyển tiếp cho Điền Ca. Vốn dĩ anh muốn chọc cười vợ, thế mà cả buổi chẳng thấy cô ỏ ê gì lại cả. Mãi đến lúc kết thúc hội nghị, khi anh gần như quên béng chuyện tin nhắn thì tự dung cô nhắn lại: “Chuyện hai mươi vạn tệ, khi nào anh mới nói với vợ Xuân Phong? Nên nói sớm thì hơn, càng để lâu càng khó xử”.
Nụ cười tủm tỉm quen thuộc trên khuôn mặt Lý Dương đột nhiên đông cứng lại.
Hiện tại nhu cầu sống của Điền Ca rất thấp, cô chỉ cần nhà ở là mãn nguyện rồi, chứ chẳng đòi gì thêm. Trong khu, không riêng nhà cô sống trên gác xép, song những ngời hàng xóm trước đây đều đã mua được nhà mới và cho thuê gác xép rồi. Cứ bẵng đi một thời gian, Điền Ca lại thấy nhà hàng xóm xuất hiện những khuôn mặt lạ huơ lạ hoắc, khách thuê nhà không sống lâu dài ở đây, chỉ có vợ chồng cô vẫn ngoan cường, kiên trì hết năm này qua năm khác.
Ai dè chị bác sĩ kia đang sẵn bực bội trong lòng vì chuyện gì đó nên câu nói của Điền Ca như đổ thêm dầu vào lửa. Chị ta trở mặt, nổi xung với cô:
- Cô nói thế là có ý gì? Bọn tôi nhận tiền hoa hồng bao giờ hả? Tôi nói cho cô biết, cô không có bằng chứng thì đừng có mà nói liều, bằng không tôi sẽ kiện cô về tội phỉ báng, biết chưa…
Vốn dĩ Điền Ca cũng là người không giỏi nhịn, cô tức giận cướp lời:
- Sao gọi là phỉ báng? Tôi gọi đích danh họ tên của chị ra à? Ở đây sao chỉ có một mình chị làm việc ở khoa chấn thương chỉnh hình chắc? Sao chị lại nóng tai thế?
Thế rồi hai bên cãi nhau ỏm tỏi.
Ai chẳng biết bác sĩ chấn thương chỉnh hình dễ kiếm tiền nhất, dĩ nhiên họ cũng phải nhẫn tâm và chắc tay nghề. Hễ người nào bị tai nạn gãy vài cái xương sườn là họ lại mừng rơn, bởi nẹp Judet một cái xương sườn cũng phải hơn một vạn tệ, trong đó có tới ba bốn nghìn là rơi vào túi bác sĩ mổ chính. Chả thế mà chỉ cần qua vài năm làm thực tập sinh, đứng mổ vài ba ca lớn nhỏ là họ đã sắm sửa đủ thứ, đến tầm bốn mươi tuổi thì thừa tiền để ở nhà sang, đi xe xịn rồi… Chuyên viên gây mê ban nãy mới vào bệnh viện chưa đến ba năm mà đã than phiền. Điền Ca thực không hiểu, làm gì có chuyện khoa gây mê trong sạch, so với khoa siêu âm B thì vẫn “ngon ăn” hơn nhiều, dăm ba hôm họ lại được nhận phong bì năm trăm tệ, bệnh nhân nào chẳng sợ đau nên có ai không dám đút lót đâu. Còn khoa siêu âm B là chỗ chẳng có gì béo bở. Bệnh nhân không thể vì chen ngang mà nhét phong bì cho bạn được, bởi họ đều do các bác sĩ, y tá trưởng hoặc chuyên viên gây mê đưa đến tận nơi. Cho dù họ có do một y tá quèn dẫn vào thì dẫu sao cũng là người quen, bạn phải nể mặt người ta mà làm không công. Kể ra bác sĩ khoa siêu âm B cũng thường được bệnh nhân biếu hộp trà gói bánh gọi là, chỉ có điều chất lượng chẳng ra gì…
Hai người đấu khẩu được một hồi thì được các đồng nghiệp can ra. Điền Ca chưa ăn xong cơm đã làm một bụng tức. Cô hằm hằm đổ thức ăn vào thùng rác rồi rời khỏi căng tin đầy dầu mỡ về phòng làm việc. Cả ngày cô chỉ có nửa tiếng nghỉ trưa là quãng thời gian hạnh phúc, tạm rời xa “khu bức xạ”, ấy vậy mà…
Những lúc cảm thấy chán chường, trong đầu Điền Ca lại nảy ra ý nghĩ tiêu tiền để giải khuây.
Nhưng không giống như những lần trước, chỉ cần mua cái quần cái áo hay đôi giày là vui vẻ trở lại. Lần này cô muốn mua thứ lớn hơn.
Cô nghĩ, nhà ở chẳng biết bao giờ mới mua được, vậy thì mua xe trước vậy. Trong bệnh viện, những người bằng tuổi mình, hầu hết đều đã có xe riêng. Nói ra thật xấu hổ, dù hằng ngày không có ít người đi xe buýt nhưng cách một hôm người ta lại được chồng lái ôtô đưa đi làm hoặc đợi trước cổng bệnh viện lúc tan ca. Còn mình thì thật nực cười, Lý Dương tới đón… bằng xe buýt, chỉ khác là có thêm một người cùng đi về với mình.
Mua xe! Nhất đinh phải mua, không đợi nữa. Mấy năm trước, Điền Ca đã lấy bằng lái xe ôtô nhưng từ lúc rời khỏi trường thi, ngay đến vôlăng cô cũng chẳng được sờ tới. Lần này, cô nhất định phải được lái xe đến chán chê mê mỏi. Bác sĩ Giang Nghiêm ở khoa gây mê từng có lần than thở với cô: “Ôi! Giờ tôi phải hạn chế đi xe riêng để giảm khí thải cacbon mới được. Lái xe mệt lắm, lại phải tìm chỗ đỗ xe nữa, rách việc vô cùng…”. Nhưng Điền Ca nghĩ bụng: Chị nói như thế có quá kiểu cách không? Dở hơi à? Giảm khí thải cacbon đang là mốt ư? Các cô cứ việc chạy theo mốt đi.
Điền Ca nói là làm, cô quả quyết nhắn tin cho Lý Dương: “Em muốn mua xe” cùng với một đốn