Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
g đã lên tiếng trước, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình.
Linh khẽ gật đầu ngồi xuống cạnh Cường, nhận lấy ly rượu rồi nói một câu cảm ơn rất nhỏ.
Cuối cùng, cô mới ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Đại. Cô biết, sau đôi mắt sâu và lạnh kia là cả một cơn giận đang bị đè nén lại. Cô không sợ cơn giận đó, cô chỉ sợ sự si tình trong đó, như anh đã từng nhìn cô trước khi hôn cô.
- Em hy vọng sự xuất hiện của em không làm anh mất hứng với bữa ăn này.
Đại nghe cô nói một câu như thế thì như tỉnh lại, anh gật đầu và cầm ly rượu của mình lên:
- Tất nhiên rồi. Chuyện cần giải quyết giữa chúng ta nên để sau, không nên làm mất không khí tuyệt hảo của buổi chiều hôm nay, nhất là khi anh lại được ăn những món do Vua Đầu Bếp tài năng và danh tiếng chính tay nấu.
Không thể đánh đồng
Đại vừa đi vừa suy nghĩ về Tường Vi. Không phải anh không nhận ra tình cảm của cô dành cho mình. Có lẽ ngay từ đầu, anh không nên đi quá xa với Tường Vi như thế này. Tường Vi là một cô gái ngoan và yếu đuối trong tình cảm. Anh coi cô như một người tri kỷ hơn là một người tình chỉ để thỏa mãn những thèm muốn nhục dục. Thế nhưng, rốt cục hai người lại không thể tránh khỏi mối quan hệ này. Tường Vi không ngần ngại cho đi, còn anh cũng chẳng phải quá quân tử mà từ chối. Thế nhưng, anh lại không muốn Tường Vi yêu anh. Anh không muốn kết thúc mối quan hệ tình bạn thân thiết với cô, nhưng nếu cô còn tiếp tục yêu anh, có lẽ cô sẽ rất bất hạnh.
Đại không đánh đồng Tường Vi với những cô bạn gái khác của mình. So với họ, Tường Vi quá đơn thuần, chưa đủ dạn dĩ và không nhiều tính toán. Những cô gái kia đều ngấm ngầm tính toán để chiếm hữu anh, còn cô gái nhỏ này thì lại luôn giữ khoảng cách, cố gắng che giấu tình cảm chỉ vì sợ mất anh. Đúng là ngốc nghếch!
Thực ra, trong thâm tâm anh, nếu được lựa chọn người có thể cưới trong số những cô bạn gái của anh, anh sẽ chọn Tường Vi. Nhưng Tường Vi lại là người chưa thích hợp với cuộc sống gia đình và hôn nhân, không thể trói chân cô vào những việc như vậy. Anh không yêu cô, nhưng anh tôn trọng ước mơ, tài năng của cô, nên chắc chắn anh sẽ không để những toan tính cá nhân của mình làm ảnh hưởng tới sự nghiệp của cô mà anh biết rồi đây sẽ rất rực rỡ.
Tường Vi lúc này như viên ngọc chưa được mài giũa, như một nụ hoa chưa tới lúc phô ra vẻ đẹp rực rỡ. Cô cần thời gian để bay lên và không đáng bị anh trói chân ở mặt đất như thế.
Tất nhiên là Đại không muốn điều đó xảy ra. Từ giây phút gặp lại cô ở con đường này, anh hoàn toàn không muốn cô rời khỏi tầm mắt của anh nữa.
- Để anh đưa em về – Đại giữ tay cô lại, đề nghị.
- Em tự bắt taxi được mà. Anh cứ vào nhà đi! – Linh giật mình vì sự đụng chạm bất ngờ ấy, cô vội vàng lùi lại để thoát khỏi bàn tay anh.
Nhưng Đại vẫn không buông tay.
Mặc dù không muốn Đại biết thêm gì về bản thân, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đen, dữ dội và nghiêm khắc của anh, Linh hoàn toàn mất đi ý thức phản kháng. Cô đành gật đầu buông xuôi, đồng ý với đề nghị đó của Đại.
Thấy Linh gật đầu, Đại mới mở cổng đi vào và lái xe ra ngoài. Đợi cô ngồi yên ổn trên ghế trước, Đại chỉnh điều hòa cho ấm hơn sau đó mới nổ máy cho xe chạy.
Sau khi đọc cho anh tên phố, Linh ngồi im không nói gì, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ ước sao mình có thể vô hình trước mắt Đại thôi. Nhưng cô càng cố tỏ ra im lặng thì Đại càng không muốn, anh không ngừng quay sang nhìn cô gái xinh đẹp và kỳ lạ này. Cuối cùng, dường như không nhịn được thêm nữa, anh lên tiếng để phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng khó chịu giữa hai người:
- Sao em lại lên lại Hà Nội? Đang làm gì rồi?
- Em làm phụ bếp – Linh đáp gọn lỏn giống như đã chuẩn bị sẵn các câu trả lời để đối phó với anh.
- Phụ bếp. Em đang học việc ở đâu thế?
- Ở một trung tâm dạy nấu ăn thôi.
- Qua nhà hàng của anh đi, anh sẽ sắp xếp cho – Anh đề nghị.
Nhưng ngược lại với kỳ vọng của anh, Linh từ chối rất thẳng thừng:
- Không cần đâu. Ở chỗ này cũng rất tốt.
- Ừ. Minh nó đã biết em lên lại Hà Nội chưa? Bố anh không nhốt nó nữa rồi. Từ tuần này Minh sẽ đi thực tập.
Thấy Đại hỏi đến Minh, Linh lại im lặng. Cô không thể giải thích gì với anh về chuyện giữa cô và Minh được. Chẳng lẽ tự nhiên lại đi khai báo rằng Minh có tình cảm với cô, còn cô thì không ư? Mà chắc gì Đại đã quan tâm tới chuyện đó, kể ra thì thật vô duyên.
- Em cũng không liên lạc với anh ấy nên không biết. Mà dạo này hai bác có khỏe không ạ? Bé Như Ý nữa?
- Bố anh khỏe, còn mẹ anh cũng mới ốm dậy – Đại cười sau đó mở điện thoại và đưa cho Linh thấy ảnh con gái anh trong đó – Đây là hình Như Ý mới chụp hôm Tết.
- Lớn nhanh thật.
- Ừ, nhưng dạo này không tăng cân nữa. Từ khi mẹ anh ốm tới giờ nên cả nhà không tập trung chăm bẵm được cho con bé. Anh đang tính kiếm cho nó một người mẹ đây.
Đại vừa nói vừa quay sang nhìn Linh, muốn xem thái độ của cô như thế nào, có giống với Tường Vi hay không?
Tĩnh lặng.
Như mặt hồ thu không gợn sóng.
Như rừng cây im ắng khô