Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.

hà đều cháy thành tro hết rồi” thì anh không thể kìm chế được những giọt nước mắt của mình nữa.
Bà Nguyệt chỉ kịp thốt lên một tiếng: “Cháu ơi…” rồi cũng ngất xỉu và được đưa tới bệnh viện. Ông Phương nắm chặt hai tay, nén nước mắt nhìn thằng con trai lớn của mình, đứa con chưa từng khóc một lần kể cả khi ông đánh nó. Minh đứng ngay cạnh Đại cũng đưa tay áo quẹt nước mắt đi. Từ lúc tới đây, anh đã cố liên lạc với Linh nhưng không được. Như Ý cũng là cháu của Linh, nếu cô biết chuyện, liệu cô có vượt qua được cú sốc này hay không?
- Nguyên nhân của vụ hoả hoạn này là gì? Các anh đã tìm ra chưa? – Ông Phương lên tiếng hỏi người lính cứu hoả. Lúc này, chỉ có ông là giữ được bình tĩnh nhất.
- Đám cháy bắt đầu từ căn hộ 608. Ngọn lửa bắt đầu từ phòng khách. Ở phòng này có rất nhiều sách nên đám cháy càng bén nhanh hơn. Mấy căn hộ cùng tầng không sao nhưng hệ thống điện của toàn khu chung cư đã bị cháy chập hoàn toàn. Cũng may khi đó không có ai sử dụng thang máy. Chi tiết chúng tôi sẽ điều tra thêm.
- Vâng, vậy nhờ các anh – Ông Phương đưa mắt nhìn Đại rồi thở dài nói.
Những chiếc xe cứu hoả cuối cùng chuyển bánh rời đi, để lại đám người vẫn không ngừng nhốn nháo. Ông Phương định nói với Đại mấy câu thì thấy Lâm chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, trang phục diễn cũng không kịp thay.
- Bố, mọi chuyện thế nào rồi.
Ông Phương đưa mắt nhìn về phía Đại, không trả lời mà chỉ lắc đầu. Lâm thấy anh trai mình đang khóc thì rùng mình một cái, dường như đã hiểu toàn bộ mọi chuyện. Trong điện thoại, dù ngắn gọn nhưng Minh cũng đã nói cho anh biết qua rồi. Lâm mím môi, hai tay siết chặt lại rồi đột nhiên anh xông tới túm lấy cổ áo Đại, gầm lên:
- Anh đứng dậy cho tôi… Anh nói đi, một đứa bé mà anh cũng không chăm nổi là sao? Anh có thể bỏ con ở nhà và yên tâm chạy đi làm được sao?
- Bỏ tao ra… – Đại bị Lâm túm cổ như thế thì cơn tức giận lại bắt đầu bộc phát.
- Hai đứa có thôi ngay đi không? – Ông Phương gầm lên.
- Tao bảo bỏ tao ra cơ mà – Đại gằn giọng và rồi như muốn xả hết mọi thứ trong lòng, anh vung tay đấm thẳng vào mặt em trai mình.
- A… – Lâm bị đánh một cú thì đưa tay bưng má, hai mắt long sòng sọc quay lại nhìn Đại, rồi anh cũng trả đòn – Khốn kiếp, anh là thằng khốn kiếp. Anh đã giết Như Ý của tôi…
- Minh, ngăn hai thằng điên đó lại – Ông Phương nhìn sang thằng con út lúc này đang ngây ra vì hành động bất ngờ của hai người anh lớn.
- Mày câm mồm lại. Con bé là con tao, mày có phải cha nó đâu mà mày hiểu nỗi đau mất con… – Đại điên tiết trả đòn.
- Ai nói là con anh. Như Ý là con tôi. Anh nghe rõ chưa, nó là con tôi…
- A… – Minh đang định ra tay ngăn lại thì bị câu nói đó của Lâm làm cho chết sững tại chỗ.
- Mày… nói cái gì? – Đại đang vung tay lên định xông vào Lâm thì cũng sững sờ, rồi anh túm lấy cổ áo sơ mi trắng của Lâm, gằn giọng – Mày nói lại cho tao nghe, mày vừa nói cái gì.
- Buông ra… – Lâm thở hồng hộc, gạt tay Đại ra – Phải, Như Ý là con tôi chứ không phải con anh đâu. Là tôi đã giở trò với kết quả xét nghiệm ADN đó, con bé thực ra là con của tôi. Anh giết nó, tôi sẽ giết anh…
- Câm… – Trong khi Đại còn đang sững sờ với câu nói này thì ông Phương đã bất ngờ xông tới tát bốp vào má Lâm – Mày… mày… mày…
Ông Phương chỉ nói thêm được ba tiếng này rồi đột ngột mặt ông đỏ bừng, ông đưa tay ôm lấy, và ngã đổ vào người Minh.
- Bố… bố ơi… – Minh gào lên, vội đỡ lấy người ông Phương, nói như quát – Các anh đánh nhau đủ chưa? Còn không mau gọi cấp cứu đi… Bố ơi…






Bí mật của Lâm
Đại thẫn thờ bước vào ngôi nhà đã cháy đen của mình, đến cả cửa cũng không còn nữa, mọi thứ tan hoang, chỉ còn lại màu tro tàn và mùi khét lẹt. Những rèm cửa, giá sách, giường chiếu, tủ,… tất cả đều cháy rụi.
Và cả con gái anh nữa…
Trong phòng của Như Ý cũng chỉ còn lại mấy cái khung sắt của chiếc giường nơi con bé vẫn ngủ.
Không còn gì cả. Mất Như Ý là coi như anh đã mất đi mọi thứ rồi.
- Cả nhà chắc đều giận em vì đã giấu chuyện này?
- Bây giờ có giận thì cũng có làm gì được đâu – Đại thở dài.
- Em là một người cha không đáng được tha thứ – Lâm ngửa mặt lên trần nhà, nói bằng giọng buồn thảm.
- Chú không phải là một người cha – Đại lắc đầu.
- Ừm, có lẽ thế, em đúng là không xứng đáng để xưng là cha của Như Ý.
- Chỉ vì sự nghiệp thôi sao? Có đáng không?
- Không đáng – Lâm lắc đầu – Khi bắt đầu mọi chuyện em đã thấy không đáng, nhưng lại không có cách nào để thú nhận. Em là một kẻ nói dối hèn hạ, càng hèn hơn khi không dám thú nhận những sai lầm của mình. Thật may mắn vì còn có anh.
- Vậy mẹ đứa bé thì sao?
- Em không biết.
- Không biết mẹ đứa bé là ai sao? Vậy Trang biết chuyện này không?
- Trang biết, biết hết. Thực ra, em biết mẹ đứa bé là ai, chỉ là em không biết cô ấy đã đi đâu mà thôi.
- Một mối tình một đêm?
- Không… Em yêu cô ấy.
- A! – Đại bật lên một tiếng sửng sốt, quay sang nhìn Lâm.
- Khi ấy em và Trang vẫn chưa yêu nhau – Lâm giải thích – Vì