Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.

ùa này, khi hoa sữa nở trắng phố trắng phường, hoa ban nhuộm biếc đường, thì ở con đường này lại chỉ có lá vàng rơi như mặt trời rớt nắng mùa xuân. Cái cảm giác đứng dưới hàng cây, ngẩng đầu chỉ thấy những chiếc lá xoay tròn bay lả tả xuống phố, đưa tay bắt nhưng lại khó mà nắm lấy được giống như một người đang đi mải miết, một lát lại dừng lại nhìn về phía chặng đường mình đã đi qua. Giây phút đó, người ta dường như muốn buông bỏ tất cả những tất bật, những xô bồ, những bon chen và đứng lại để tìm về đúng với nhịp thở của mình. Khi đứng nhìn lá vàng rơi, cô lại có cảm giác mất mát và tiếc nuối, giống như tiếc nhớ những ngày tháng êm đềm xưa cũ mà không bao giờ cô tìm lại được nữa.
- Em có yêu Hà Nội không?
Đại bất ngờ hỏi khi hai người sóng bước đi dọc đường Thanh Niên. Linh đưa mắt nhìn những ánh đèn điện sáng từ tận bờ bên kia hắt ra, còn Đại thì nhìn cô. Mỗi lần nhìn nghiêng gương mặt cô, anh luôn tưởng tượng Linh giống một công chúa cao quý. Dáng vẻ cổ điển thanh tao ấy khiến lòng anh si mê như đang nghe một giai điệu ngọt ngào.
- Có lẽ em yêu nó không nhiều bằng chị Lệ – Linh đột nhiên lại nhắc tới chị gái mình.
- Lệ có kể cho anh nghe chuyện gia đình em từng sống ở Hà Nội.
- Đó là một câu chuyện cũ, cũng gần hai mươi năm rồi. Khi ấy nhà em ở trên phố cổ đi ra Hồ Gươm chỉ mấy bước chân. Một ngôi nhà lớn nhất phố, giàu có và đường bệ. Đấy là em nghe chị Lệ nói vậy, chứ em thì không nhớ gì, chỉ còn một chút kỷ niệm nhạt nhòa. Em chưa từng hỏi mẹ em về ngày ấy. Mỗi lần nhắc tới, mẹ lại cau mày rồi lôi hai chị em ra đánh. Hai chị em luôn là nơi để mẹ trút giận mỗi khi giận bố. Chị Lệ biết rất nhiều và cũng giấu em rất nhiều.
- Hà Nội mà. Sau vẻ êm đềm luôn là không ngừng bon chen và đào thải…
- Bố em hùn vốn làm ăn với người ta và bị thua lỗ, phải bán cả nhà để trả nợ. Nhưng với thái độ của mẹ và chị Lệ thì em biết không phải như thế – Linh chợt đắng lòng khi nghĩ tới những người thân đã khuất của mình.
- Là thế nào? Lệ cũng chưa từng nói cho anh.
- Em không biết – Linh lắc đầu – Đó là chuyện đã qua rồi. Ước nguyện của chị Lệ là muốn kiếm tiền để mua lại căn nhà ngày trước mà bố mẹ đã xây lên bằng mồ hôi và công sức của mình. Nhưng sau đó không hiểu tại sao chị ấy lại quyết định mua căn hộ kia, thay vì tiếp tục dành dụm tiền để mua lại nhà. Em cũng không hỏi. Các cuộc thi nấu ăn ở nước ngoài cuốn em vào cái vòng danh lợi luẩn quẩn, mà vì còn quá nhỏ, quá ham hư vinh nên em đã không ngần ngại đuổi theo. Giải thưởng càng nhiều thì em lại càng xa cách hơn với chị ấy. Mỗi lần nghe chị nói rằng chị chỉ muốn làm một đầu bếp bình thường, lấy một người chồng, có những đứa con và sống một cuộc sống ổn định, em đã rất giận. Chị ấy là người đã ép em học nấu ăn, ép em đi theo con đường của bố để cùng chị ấy đòi lại những gì đã mất, vậy mà chị ấy lại là người bỏ cuộc trước. Em nghĩ là do chị ấy đã gặp em trai anh.
- Lâm?
- Phải. Vì anh ta mà chị ấy đã thay đổi tất cả những quyết định, phủ định cả những cố gắng mà em đã phải trải qua. Mười bảy tuổi đã phải ra nước ngoài, học bằng số tiền học bổng ít ỏi, vật lộn với đủ các công việc trong bếp như một đứa học việc để kiếm sống. Nhưng lúc nào em cũng tự dằn lòng rằng không được khóc.
Linh dừng bước, đứng dựa vào lan can nhìn ra hồ. Đại cũng đứng cạnh cô, hai người khác xa với những cặp đôi đang ôm hôn, nói chuyện tíu tít xung quanh. Giờ phút này, cả thế giới dường như chỉ có hai người, rất gần và cũng thật xa.
- Khi nghe tin chị ấy qua đời, em phải nuôi Như Ý thì em buông tay với mọi thứ. Em không muốn cầm lấy cây xẻng nấu ăn nữa, không muốn động vào xoong nồi, gia vị nữa. Em không như thầy Cương, thầy quy ẩn với giới đầu bếp, còn em chỉ là chạy trốn. Trước đây em chạy theo nghề này chỉ vì muốn học theo bố, muốn kiếm tiền để mua lại nhà, muốn đạt được thật nhiều danh hiệu nổi tiếng, muốn trở thành người nấu ăn đứng trên đỉnh cao, em chưa từng thực sự nghiêm túc với nghề này. Nhưng bây giờ thì khác, em biết dù em có như thế nào đi chăng nữa, thì em vẫn là một đầu bếp, và nếu em không thể nấu được những món ăn làm người ta vừa lòng thì em cũng chỉ là một kẻ thất bại. Em quyết định sẽ đi tới cùng. Học ít học nhiều cũng không quan trọng, quan trọng là em có được người ta thừa nhận hay không mà thôi.
- Anh đoán nhé! Có phải mẹ của Cường rất phản đối chuyện của hai người đúng không? Và cái câu, học ít, học nhiều mà em vừa nói, chắc là dành cho bà ấy rồi? – Đại nhìn cô hỏi.
- Em không để tâm mấy chuyện đó. Cũng còn chưa chắc chuyện của bọn em sẽ đi được tới đâu.
- Vậy lý do khiến em quay lại với nó là gì?
Linh quay nhìn ra hồ như lảng tránh.
- Nếu khó quá thì để anh hỏi câu khác nhé! Em không nghĩ là anh nghiêm túc với em sao?
Linh lặng im một hồi lâu, đến khi Đại hết kiên nhẫn, định hỏi thêm câu nữa thì lại nghe cô nói, giọng cô nhẹ như gió thoảng:
- Em nghĩ thế này tốt hơn.
Đại quay ra nhìn chằm chằm vào những con sóng đen lấp lánh gợn trên mặt hồ, mãi sau mới lại nói được thêm một câu:
- Anh cũng yêu thành phố


Ring ring