pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.

cũng không thắc mắc tại sao Đại đang định nói điều gì đó lại ngừng lại. Tính Đại là thế, cô càng gặng hỏi thì càng không ra vấn đề, nếu cần thì Đại sẽ tự nói với cô. Bây giờ đầu óc anh đang căng ra như quả bóng bay, cô chỉ muốn anh được thoải mái nhất nên cũng không bao giờ vặn vẹo anh chuyện gì.
Đại quạt luôn tay, nướng mấy xiên thịt cuốn và nem liền, mồ hôi nhanh chóng vã ra đầy trên trán, thỉnh thoảng anh lại lấy tay áo lau đi. Linh trộm nhìn vầng trán bóng mồ hôi của anh, nước da đen sạm lại vì phải đi giao hàng nhiều, mái tóc xơ xác, vẻ đạo mạo đường hoàng của một ông chủ lớn trước đây đã không còn nữa, cô bỗng thấy thương anh. Phải bắt đầu lại từ đầu thế này, dù Đại chưa từng than vãn một câu nào, nhưng cô biết anh đã rất cố gắng. Người như anh trên đời này thật hiếm có.
Trong lúc Linh và Đại còn đang mê mải với công việc nơi hàng quán, thì trong một quán bar, Cường đang dốc từng cốc rượu lớn vào miệng. Từ sau khi rời khỏi Winter và bị điều chuyển đến một nhà hàng khác, anh bỏ bê công việc hẳn. Ngoài việc tới xem mỗi khi Master Chef tổ chức thì chủ yếu anh đều ở nhà hoặc tới các quán rượu thế này. Cường không biết, ngoài rượu ra thì liệu còn có gì có thể giúp mình quên được Linh hay không?
- Anh Cường, anh uống nhiều lắm rồi đấy nhé!
Một cô gái mặc váy đỏ ngồi ngay cạnh anh nói một cách không kiên nhẫn. Ngày nào cô cũng chạy theo anh, và tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự lạnh lùng của anh. Dường như ở trong mắt anh, không một cô gái nào có thể tồn tại sánh ngang với người kia. Dù cô có bày ra bao nhiêu cách, dù cô có dịu dàng hay nhường nhịn cỡ nào, người đàn ông này vẫn chỉ nhìn cô như một người qua đường xa lạ.
- Anh định thế này đến bao giờ nữa? Mẹ anh buồn lắm đấy, anh biết không? – Hằng không nhịn được nữa, giật cốc rượu ra khỏi tay anh.
Cường cười nhạt, vẫy tay gọi anh chàng bartender mang cho mình chiếc cốc khác, lại tiếp tục rót rượu.
- Anh tỉnh táo lại một chút. Cô ta sẽ không bao giờ lấy anh đâu.
- Đó không phải việc cô – Cường lắc đầu, lần đầu tiên anh mở miệng nói chuyện với Hằng trong nhiều ngày qua.
- Em nói thật – Hằng nắm chặt lấy cánh tay anh, lay nhẹ – Anh có biết cô ta là ai không?
- Ý cô là cô biết về cô ấy nhiều hơn tôi phải không? – Cường liếc xéo Hằng.
Cường không biết, mới cách đây vài ngày, Hằng có tới văn phòng bà Phượng chơi, không ngờ lại nghe lén được một bí mật cực kỳ to lớn. Sau khi đắn đo suy nghĩ vài ngày, cô nàng quyết định chạy tới tìm Cường. Nếu Cường biết điều này, có thể anh sẽ hồi tâm chuyển ý mà quên con bé đầu bếp kia đi, như thế cô cũng sẽ không phải thực hiện lời hứa nhường bán cổ phần lại cho Phong nữa.
- Nhưng bí mật này chỉ có em biết và mẹ anh biết.
- Vậy chắc là mẹ tôi bày cho cô, cô nghĩ như thế thì tôi sẽ tin sao?
- Không, bí mật này liên quan tới quá khứ của mẹ anh, bà ấy muốn che đậy đi không được, đời nào lại khơi ra.
Câu nói nhỏ nhẹ này không khác gì sét đánh ngang tai Cường, động tác rót rượu của anh lập tức dừng lại. Anh nặng nề đặt chai rượu xuống bàn, đôi mắt hằn những tia máu. Câu nói như một cú đánh nặng nề vào quá khứ mà Cường vốn đã muốn quên đi từ rất lâu. Anh không biết điều Hằng định nói và chuyện này có liên quan gì hay không, nhưng trong đầu anh chợt xuất hiện một ý nghĩ hãi hùng mà ngày cả anh cũng muốn gạt ngay nó đi.
Nếu điều đó là sự thật, nếu Linh thật sự liên quan tới chuyện này, thì điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Cường không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy, cách đây đã hơn mười năm, khi ấy anh chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, chuẩn bị bước vào cánh cổng đại học. Đó là một buổi sáng, lớp luyện thi được nghỉ, Cường không có việc gì đành tới công ty của mẹ chơi. Không ngờ, anh đã vô tình lén nghe được một tin tức động trời. Đó là một cuộc cãi vã không đầu không cuối, nhưng những gì lọt vào tai Cường cũng đủ khiến anh hiểu ra mọi chuyện. Anh không ngờ mẹ anh lại là một người phụ nữ tàn nhẫn và mưu mô như thế, thậm chí vì một căn nhà mà có thể lừa gạt một người đàn ông, thậm chí còn lôi anh vào chuyện này. Điều đó còn làm Cường thấy khó tiếp nhận hơn cả việc bà có nhân tình ở bên ngoài.
Vì nghe lén nên Cường không biết người đàn ông đang tranh cãi với mẹ là ai, nhưng anh biết ông ta là một đầu bếp, thậm chí còn từng là đầu bếp của một trong những nhà hàng của gia đình. Ông ta vẫn tưởng anh là con của ông ta nên mới đến, đề nghị mẹ anh cho nhận con, nhưng bà Phượng lại phũ phàng phủ nhận tất cả, rằng anh không phải con ông ta, tất cả chỉ là do bà bịa ra để lấy được căn nhà trên phố cổ cùng chút ít tài sản còn sót lại của ông ta. Thậm chí, tất cả tiền bạc ông ta góp vào làm ăn với bà đều bị bà dùng thủ đoạn lừa lấy hết. Cường biết, người đàn ông đáng thương đó thật sự yêu mẹ mình, thế nên khi sự thật lộ ra, ông ta cũng không hề tức giận mà chỉ thất vọng ra về. Cường đã không ít lần tự đi thăm dò về người đàn ông đó, nhưng chỉ biết được ông ta chuyển đi nơi khác và đã qua đời.
Mười năm qua, chưa bao giờ Cường quên được cuộc đối thoại đó, nó gần như là một vết nhơ trong q