Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.
ung cư cũ của Linh đã được dọn dẹp lại sạch sẽ nên hai mẹ con chuyển về đó sống. Ông Cương không muốn hai mẹ con chuyển đi, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của cô vì biết cô vốn là người tự lập từ rất sớm, hơn nữa đó mới chính là nhà của cô. Ông cũng lờ mờ nhận thấy Linh có ý định ở lại Hà Nội lâu dài, lúc nào ông cũng có thể gặp và chơi với Alex, thế nên ông hoàn toàn vui vẻ khi để hai mẹ con ra sống riêng. Sau sự việc xảy ra bất ngờ tại công viên giải trí Fairy Tail, Cường đã ra viện và gặp con trai trước khi Linh từ quê trở lại Hà Nội. Hai bố con nói chuyện và thống nhất với nhau sẽ không cho mẹ biết chuyện gì xảy ra, vì thế đến nay Linh vẫn hoàn toàn không biết chuyện Cường bị bệnh phải nhập viện, hay việc Đại đã gặp và chơi với con trai cô suốt một buổi tối.
- Alex này – Linh gọi con trai khi hai mẹ con ngồi ăn phở mặn tại phố Hàng Giấy.
- Dạ? – Alex vừa xì xoạp ăn phở, miệng lúng búng thưa.
- Từ tuần sau mẹ cần phải tới cửa hàng. Con sẽ tới lớp học với các bạn.
Ngôi biệt thự cũ có những mảng tường màu rêu vẫn y như trong tâm trí của cô, chỉ là nó có thêm một phần trống trải. Vườn cây cảnh vẫn như thế, đẹp tới nỗi Alex vừa bước vào cổng đã reo ầm lên, sau đó chạy ùa vào, sờ hết gốc cây này tới cây khác.
- Thằng bé này hoạt bát đấy – Ông Phương cười sau khi đã khép cổng lại cẩn thận và dẫn hai mẹ con cô vào nhà.
Linh thắp một nén hương cho bà Nguyệt, sau đó mới dẫn con lại ghế ngồi. Ông Phương rót cho cô một cốc nước chè tươi, đồ uống ưa thích mà ông vẫn uống nhiều năm nay, sau đó cười nói:
- Cháu đi cũng được mấy năm rồi nhỉ?
- Sáu năm bác ạ – Linh đón lấy cốc nước, vừa đáp, vừa đưa mắt nhìn quanh nhà.
Bài trí trong phòng khách vẫn không có gì đổi khác, chỉ khác là có thêm một khung ảnh cưới. Nhật Linh ngỡ ngàng một chút rồi nhận ra người đàn ông trong hình là Lâm. Lâm đã ra tù, lại còn lấy vợ rồi sao?
Thấy cô chăm chú nhìn vào khung hình treo trên tường, ông Phương giải thích:
- Thằng Lâm mới ra tù được mấy tháng, giờ đang làm ở nhà hàng của anh nó. Bác vừa mới đi thăm nhà vợ chưa cưới của nó tuần trước. Được cái con bé kia cũng ngoan, hai đứa làm cùng chỗ với nhau.
- Cháu cũng mừng cho anh ấy – Linh gật đầu cười, nhưng trong lòng lại nghĩ tới chị gái mình.
- Tháng sau bác tính tổ chức cho hai đứa nó luôn. Lấy vợ là lấy liền tay cháu ạ – Ông Phương cười cười – Ông bà dưới quê vẫn khỏe chứ cháu? Tết vừa rồi bác ốm một trận nên chỉ có hai bố con thằng Đại về chúc Tết được thôi.
- Dạ, các ông, các bà vẫn khỏe bác ạ. Cháu cũng vừa mới ở quê lên. Sắp tới gia đình cháu muốn cải mộ cho chị Lệ.
- Thế à? Thế hai mẹ con về một thời gian hay về hẳn. Cuộc sống ở bên đó tốt chứ?
- Vâng, nhưng vẫn không bằng ở Việt Nam. Cháu đang suy nghĩ, có lẽ mẹ con cháu sẽ ở lại Việt Nam luôn. Alex cũng sắp tới tuổi đi học, không thể nay đây mai đó với cháu như trước được.
- Alex là tên con trai cháu à? – Ông Phương lại nhìn thằng nhóc lúc này đang nhấp nhổm nhìn bể cá lớn gần đó.
- Đó là tên mọi người hay gọi khi ở nước ngoài, con tên thật của cháu là Gia Bảo! Như Ý đi học trưa có về không bác?
- Như Ý học bán trú, sáng bố đưa đi học, tối thì ông đón. Mới vào cấp một mà thấy khổ thân, học rõ nhiều. Trẻ con bây giờ mất hết cả tuổi thơ.
- Cháu định hôm nào cuối tuần thì đón Như Ý về nhà cháu chơi, cho hai đứa trẻ này làm quen với nhau luôn.
- Thế thì phải đợi tới cuối tuần thôi!
- Hôm trước cháu có tình cờ gặp anh Minh, anh ấy cũng chưa lập gia đình ạ?
- Mấy thằng con nhà này nói tới cưới vợ là như đỉa phải vôi, giãy đành đạch – Ông Phương cười cười – Thằng lớn cũng thế, mà thằng bé cũng thế. Nó mới về lại đơn vị cách đây hai hôm, chắc tháng sau cưới thằng Lâm, nó mới lại về. Mà trưa nay hai mẹ con ở lại ăn cơm với bác nhé?
- Dạ, mẹ con cháu xin phép bác, chắc chút nữa mẹ con cháu về luôn. Trưa nay cháu muốn đưa Alex sang thăm bác Ngân nữa, bác ấy mới có đứa cháu nội thứ hai mà.
- Bà Ngân ấy cũng tốt lắm. Mấy năm trước, nếu không phải bà ấy thương tình coi sóc Như Ý cho thì thằng Đại làm sao có thể yên tâm làm việc được. Mà bà ấy chăm con bé nhưng không nhận tiền, thằng Đại phải nài nỉ mãi bà ấy mới chịu nhận cho. Giờ con trai bà ấy đang làm quản lý tại một cửa hàng của thằng Đại, thỉnh thoảng nó vẫn tới đây chơi mà – Ông Phương cảm thán nói.
Hai mẹ con ngồi chuyện trò được thêm một lúc, sau đó Linh đứng dậy chào ông Phương và ra về.
* * *
Sáu năm đủ để Linh không thể nhận ra khu phố ẩm thực cũ nữa. Mọi thứ thay đổi tới ngỡ ngàng. Hai gian hàng nhỏ của Đại và Kiên nằm kề nhau trước đây, bây giờ đã được thay thế bằng một cửa hàng ăn nhanh cao bốn tầng nhìn vô cùng bề thế. Theo lời bác Ngân thì Đại đã bỏ tiền ra mua mảnh đất này, sau đó cho xây dựng cửa hàng Vietfood đầu tiên ngay tại đây. Hiện tại, nơi này đã trở thành cửa hàng Vietfood có doanh thu cao nhất, cũng là nơi đặt văn phòng làm việc chính của Tổng giám đốc Nguyễn Đại. Trong vòng sáu năm, vừa bằng những đồng tiền chắt chiu tối đa, vừa kêu gọi bạn bè đóng góp cổ phần, hiện tại, Vi