Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
của Đại, anh lại vờ nhìn đi chỗ khác, kiên quyết lạnh lùng không nói với cô một câu.
- Em không định đi bơi với bọn nhóc sao?
Minh xoay xoay cốc nước trên tay hỏi, anh còn cố tình nhấn mạnh từ “bọn nhóc” cốt để làm cho Linh động tâm. Dù sao anh cũng chẳng hy vọng gì ông anh trai như băng tuyết ngàn năm của mình sẽ chủ động mời cô đi cùng, mà nếu hai người họ cứ thế thì làm sao có thể hàn gắn được cơ chứ?
- Em phải nhờ các anh trông Alex giúp em rồi. Em phải ở nhà, chút nữa thợ sửa ống nước sẽ tới xem, bồn nước trong nhà vệ sinh nhà em không hoạt động từ sáng tới giờ – Linh lắc đầu cười.
- Mẹ đi đi, chẳng phải mẹ rất thích gặp chị Như Ý sao? – Alex mở đôi mắt to tròn, đen láy của nó nhìn cô, thậm chí còn mang cả “chị Như Ý” của nó ra dụ dỗ mẹ mình.
- Không được, chút nữa bác Phong cũng sẽ tới đây, mẹ phải ra ngoài đi công chuyện với bác một lát. Nếu con muốn mẹ được chơi với chị Như Ý thì con mời hai chú và chị tối nay ăn cơm ở nhà mình đi.
- Bác Phong sẽ tới đây ạ? – Alex sáng mắt lên.
- Ừ… – Linh lấy khăn giấy lau vệt kem ở trên mép con trai – Tối nay con muốn ăn gì?
- Con muốn ăn sườn nướng – Alex toét miệng cười.
Linh ngẩn ra, chợt phát hiện hình như thằng nhóc này có sở thích giống Đại, rất thích món sườn nướng. Cô liếc nhìn Đại, chỉ thấy mặt anh vẫn lạnh tanh, đang nhìn chằm chằm vào màn hình chiếc smartphone của mình.
- Vậy còn Như Ý, con thích ăn món gì, dì sẽ làm cho con ăn?
- Con thích ăn gà rán mật ong.
- Ừ, vậy tối nay dì sẽ làm cho con ăn – Linh gật đầu, đưa tay xoa mái tóc tơ mềm mại của con bé.
- Hai đứa ăn xong kem chưa? Chúng ta đi thôi – Đại đột ngột cắt ngang câu chuyện.
Minh nhếch miệng cười trước thái độ đó của Đại nhưng cũng không nói gì, để xem anh trai của anh có thể đóng vở kịch người mặt lạnh tới bao giờ. Chỉ sợ lúc này trong lòng đã nổi cơn ghen vì khi nãy Linh vô tình nhắc tới người đàn ông tên Phong nào đó. Vừa rồi, khi Linh buột mồm nói ra cái tên đó, Minh thấy sắc mặt Đại trầm xuống, sau đó không thèm nhìn tới cô nữa mà lôi điện thoại ra giả vờ chơi điện tử. Nếu không phải trong lòng đang nổi sóng gió ầm ầm thì sao ông anh của anh chơi mãi cũng không qua level một của trò chơi như thế chứ, Minh thầm nghĩ.
Linh vào phòng Alex, mang ra chiếc ba lô màu xanh mà cô đã chuẩn bị từ trước, đeo lên vai cho con trai:
- Phải ngoan và nghe lời các chú đấy.
- Vâng, tạm biệt mẹ xinh đẹp – Alex cười và nghiêng đầu hôn chụt lên má cô một cái thật kêu.
Nhật Linh quay sang nói với Như Ý:
- Chị Như Ý cho em chơi với nhé!
- Vâng – Như Ý gật đầu sau đó còn nắm lấy tay Alex dắt ra cửa.
- Bọn anh đi đây, bữa tối nhờ em vậy nhé! – Minh cười, nhìn theo Đại đã đi cùng lũ trẻ ra ngoài, nói với cô:
- Anh trông chừng Alex giúp em nhé, nó rất hiếu động.
- Được rồi, chỉ là một thằng nhóc năm tuổi thôi mà – Minh vẫy tay và đi ra khỏi cười.
Linh nhìn bốn người đi vào thang máy rồi mới đóng cửa lại. Tạm quên đi vẻ lạnh lùng khó hiểu của Đại, cô cũng chuẩn bị ra ngoài.
* * *
Phong rời khỏi phi trường là tới thẳng chỗ Linh và đưa cô tới gặp trưởng đại diện chi nhánh miền Bắc của tập đoàn để tiếp nhận cửa hàng, hay nói đúng hơn là một trong những siêu thị mini mà cô sẽ quản lý bắt đầu từ ngày mai. Công việc của cô cũng không có gì nhiều, chỉ là kí nhận nhập hàng vào kho hay xuất kho mà thôi. Phong muốn cô quản lý hết toàn bộ hệ thống cửa hàng ngoài miền Bắc, nhưng Linh lấy lý do chưa làm quản lý bao giờ nên chỉ nhận một cửa hàng. Cô là cổ đông lớn nhất của công ty, nói cách khác chính là người có quyền quyết định cao nhất, nhưng chưa bao giờ Linh để ý tới việc làm ăn này, cô toàn ỷ lại vào Phong. Nhưng tương lai, cô có thể sẽ phải tiếp nhận một trong những nhà hàng năm sao từng lớn mạnh nhất thành phố – Winter, cô phải bắt đầu học làm một người chủ ngay từ bây giờ. Từ sau khi Phong từ bỏ mọi quyền lợi ở tập đoàn Hoàn Mỹ, anh đã biến mình trở thành một trong những đối thủ đối chọi gay gắt nhất với tập đoàn này, và Winter, niềm tự hào của Hoàn Mỹ sắp bị anh thu vào tay với giá hời. Có khối óc của Phong, có sức hút từ danh tiếng của Linh, Winter sẽ sớm được vực dậy và trở lại thời kỳ huy hoàng trước đây mà thôi.
Ngồi trên taxi, nhìn ra đường phố đã tắt nắng chiều, người đi chơi cuối tuần dường như cũng đông vui hơn, Linh nghĩ tới những món ăn sẽ làm để chiêu đãi mọi người tối nay. Lâu rồi cô không có hào hứng vào bếp như thế này.
- À phải rồi, anh đã nhờ một bên môi giới hỏi mua lại căn nhà cũ của gia đình em, nhưng nó kiên quyết không bán – Như nhớ ra, Phong quay sang nhìn cô nói.
- Hoàn Mỹ đang mắc một khoản nợ lớn do đầu tư thua lỗ vào một resort ở Ba Vì, đáng lẽ anh ấy phải tìm mọi cách để cứu vãn chứ nhỉ? Giữ lại một căn nhà mà anh ấy chưa từng bước chân vào liệu có ích gì? Hay là anh ấy chính là ngôi nhà cũ của gia đình em?
- Anh cũng không biết được, nhưng có lẽ nó biết đấy. Trước đây nó đã bỏ ra một cái giá không nhỏ để chuộc ngôi nhà từ tay một gã xã hội đen, nghe nói con trai người chủ trước đó của ngôi nhà đã mang cầ