Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.
được an bài hết rồi con ạ!
- Con không tin số phận – Linh lắc đầu mỉm cười đầy bướng bỉnh – À, nhân tiện con rất muốn hỏi, con có thể làm gì ở đây không thầy nhỉ? Con cần một chỗ ở và một công việc.
- Làm Đạo sư, nếu con muốn. Còn chỗ ở, con có thể ở lại đây, con biết điều đó mà.
- Chắc con không hợp với nghề dạy học đâu. Con làm phụ bếp cho các Đạo sư thì được chứ thầy?
- Con nghiêm túc chứ?
- À không, con đùa đấy – Linh xua tay – Con có việc khác rồi. Nhưng chắc chắn là con sẽ ở nhờ Đạo Quán một thời gian cho tới khi con tìm được phòng trọ.
- Con có thể ở lại đây bao lâu cũng được – Ông Cương nói bằng giọng gần như là đang thuyết phục cô.
- Không, con không phiền thầy quá lâu đâu.
- Còn ngôi nhà của Nhật Lệ, con cũng không định về đấy sao?
Nghe ông Cương hỏi vậy, Linh chợt nhớ tới Đại, cô lắc đầu:
- Con không muốn về đó. Nơi ấy, con sẽ rất đau buồn.
- Thôi tuỳ con. Nhưng nếu con cần gì, thì đừng quên rằng đây vẫn luôn là nhà của con.
- Con hiểu. Con cảm ơn thầy – Linh lại rót cho ông thêm một chén trà nóng nữa.
Một món ăn đêm
Ở Ẩm Thực Đạo Quán, không có nhiều người biết rằng, học trò cuối cùng mà ông Cương dạy dỗ chính là cô gái gần đây đã dọn tới ở nhờ trong Đạo Quán. Cô gái có nước da trắng hồng, lúc nào cũng bừng bừng sức sống, rất nhanh nhẹn khi các Đạo sư cần cô giúp đỡ. Cũng không có nhiều Đạo sư biết Linh vì những người cũ đã rời nơi này gần hết. Nhưng dù sao, những học viên và Đạo sư mới ở đây đều rất tò mò về cô, nhất là khi cô là một trong số hiếm hoi những người được ra vào khu nghỉ riêng của ông Cương.
Linh vẫn ở Đạo Quán, cô cũng chưa muốn đi tìm Cường ngay. Chưa tới thời gian hẹn quay lại gặp anh, mà cô cũng không muốn đối mặt với anh lúc này, khi mà trong đầu cô chỉ bề bộn hình ảnh của Đại. Cô không lý giải được tại sao mình lại nhớ tới Đại nhiều như thế?
Buổi sáng, vừa bước chân ra khỏi khu vực học tập của học viên, Linh nghĩ ngay tới cái hẹn với Kiên. Kiên đã biết cô ở đây, anh nói hôm nay sẽ sang đón cô về chơi với bà Ngân. Đang định đi tìm ông Cương để nói cho ông hay thì bỗng có tiếng gọi cô, tiếng gọi ngập ngừng và vui vẻ.
Linh nhìn về phía tiếng nói phát ra, chỉ thấy đó là một cô gái cao hơn cô một chút, mái tóc búi gọn gàng, nhìn vô cùng thanh lịch, vừa có nét quý tộc đầy quyến rũ, lại vừa có nét dân dã gần gũi.
Linh cũng nhận ra ngay cô gái này dù mới chỉ gặp có một lần ở nhà hàng của Đại lần trước – là Thủy.
Khi Đại tới gần, cô có thể nhìn rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh, chỉ cảm thấy anh đẹp hơn bao giờ hết. Đại không có chiều cao thuộc dạng khủng như những anh chàng hotboy hay siêu mẫu, nhưng cả vẻ mặt tới vóc dáng đều rất hút mắt người khác. Khắp người anh đều tỏa ra một loại khí chất cao ngạo và khó nắm bắt. Đúng, dù cô có gần gũi anh tới bao nhiêu thì vẫn không thoát khỏi cảm giác anh xa vời, không thể nào chạm vào được ấy.
- Xe của anh đâu? Anh đi tới đây bằng gì vậy? – Tường Vi hỏi.
- Anh chạy bộ, cũng gần thôi mà. Nhóc ra Hà Nội bao giờ vậy? Sao không báo trước một tiếng, làm anh bất ngờ quá? – Đại cười, những giọt mồ hôi nóng hổi và cả cơ thể vẫn đang bừng bừng của anh đã khẳng định lời anh nói là thật.
- Chính là muốn anh bất ngờ đấy.
- Thế thì thành công rồi. Nhưng sao lại quay lại Hà Nội?
- Đã hết duyên với nó đâu. Em nghe nói, ai cứ ở Hà Nội một thời gian rồi sẽ bị gắn lại với nó bằng một sợi dây tình cảm vô hình, gọi là duyên. Bao giờ trả hết tình cảm cho nó rồi thì mới có thể dứt bỏ và quên nó đi được.
- Hà Nội vốn thế mà. Ai cũng coi nó như mối tình đầu, đẹp, lãng mạn, không thể nào quên đi được – Đại cười – Đi thôi, anh dẫn em đi ăn, vừa đi vừa nói chuyện.
Tường Vi gật đầu bước theo anh, nhưng vẫn tò mò:
- Nhưng mà ăn gì?
- Tất nhiên là một món của riêng Hà Nội rồi, nói đúng hơn là của riêng đêm Hà Nội. Đảm bảo em ăn rồi sẽ nhớ nó cả đời cho mà xem – Đại cười đầy thần bí.
- Nói tới ăn đêm thì Sài Gòn là số một – Tường Vi phản bác một cách tự tin.
- Đúng, nhưng nó không thể khiến em nhớ cả đời như món này được, anh đảm bảo đấy.
- Anh lại thần thánh hóa lên chứ gì? Chúng ta không phải đi bộ xa đấy chứ?
- Không, chỉ cách đây một dãy phố thôi. Với lại món này cũng không phải món nổi tiếng gì, thậm chí hầu hết mọi người hiện tại đều không hoặc rất ít biết về nó – Đại lắc đầu – Nhưng nó sẽ khiến em khắc ghi cả đời buổi tối hôm nay cho mà xem. Món ăn không nổi tiếng, lại càng không đắt đỏ, không cao sang, không dành cho những người đi ô tô, mặc áo vest, không dành cho những quý ông đạo mạo, đĩnh đạc, không dành cho những quý bà sang trọng, cao quý… Nó dành cho những người biết thưởng thức và có chút may mắn.
Nghe Đại nói một thôi một hồi, máu hiếu kỳ của Tường Vi đã bị kích thích tới cực độ. Chỉ thấy cô túm lấy cánh tay săn chắc của anh, xuống giọng năn nỉ:
- Tên nó là gì thế anh? Nói cho em nghe coi nào. Nào, nào…
- Ăn xong món đó anh sẽ nói cho em biết tên – Đại lắc đầu từ chối ngay.
- Tại sao?