Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.
au đó theo chân cô ra ngoài phòng khách.
- Hai bố con anh định sống thế này ở đây sao? Rồi ai trông Như Ý cho anh đi làm? – Linh cau mày hỏi.
- Tạm thời thế đi. Mấy hôm tới anh sẽ ở nhà vậy, công việc mang về nhà làm cũng không sao. Đợi tới khi anh tìm được bảo mẫu cho Như Ý thì đi làm trở lại cũng được.
- Không định mang con về nhờ ông bà chăm giúp sao? Ông bà chăm vẫn là tốt nhất mà.
- Mấy hôm nay không hiểu sao mẹ anh ốm thêm, chẳng dậy được nữa. Anh mang con bé về đây để cô Năm có thời gian chăm sóc cho mẹ anh… – Đại giải thích mà không nói ra nguyên nhân thật sự.
- Thôi đành vậy. Em cũng chỉ đi làm nửa ngày, nửa ngày em sẽ giúp anh chăm sóc Như Ý.
- Vậy thì tốt quá! – Đại mừng rỡ nói – Hay là em nghỉ việc luôn đi, về đây giúp anh, tiền lương anh trả không thua kém gì bên ấy.
“Bên ấy” mà Đại cố tình nói tránh đi chính là nhà hàng Winter của Cường, nơi Linh đang làm bếp trưởng.
- Chuyện đó thì tuyệt đối không được – Linh lắc đầu – Nửa ngày dành cho Như Ý đã là nhiều nhất rồi.
- Anh biết, anh cũng chỉ cầu có thế thôi mà – Đại gãi đầu – Thôi về ngủ sớm đi nhé, cảm ơn em nhiều.
- Anh cũng ngủ sớm đi.
Đại mỉm cười khi cánh cửa đã khép lại sau bước chân Linh. Một nụ cười vô cùng tự tin. Nếu không phải biết tin Linh đã chuyển về đây sống thì tối nay anh cũng sẽ chẳng quay về đây. Cường có biện pháp ở gần cô, chẳng lẽ anh không có ư? Anh có Tuyết, có Như Ý, có căn nhà ngay sát vách với căn hộ cô đang ở, so ra, anh còn có lợi thế hơn Cường.
Ghen
Linh giật mình bởi tiếng bấm chuông inh ỏi. Cô chồm dậy, dụi dụi mắt và nhìn sang bên cạnh. Như Ý vẫn ngủ say sưa sau trận gắt ngủ ồn ào hết cả buổi trưa. Thời gian sinh hoạt của Như Ý hoàn toàn thay đổi từ sau khi được ông bố đưa về nhà riêng. Linh làm ở nhà hàng theo ca nên Đại cũng bị động theo, cô đi làm thì anh sẽ phải ở nhà trông con, chỉ khi nào cô về thì anh mới có thể chạy tới nhà hàng. Đại phải mang tài liệu, hợp đồng về nhà làm, có khi làm thâu đêm. Chỉ có mấy ngày mà anh phờ phạc hẳn, vẻ phong độ, tiêu diêu trước đây dường như đã hoàn toàn biến mất. Linh đang nghĩ tới việc sẽ nhờ bác Ngân tới đây trông Như Ý một thời gian giúp Đại, vì chuyện này cứ kéo dài thì cũng không ổn lắm.
Linh rón rén đắp lại chăn cẩn thận cho Như Ý rồi đi ra mở cửa. Mới hơn ba giờ chiều, chắc chắn không phải là Đại. Cửa vừa mở, cô đã nghe thấy tiếng Cường:
- Em làm gì mà anh bấm chuông cả chục lần cũng không mở vậy? Điện thoại cũng không nghe. Đợi chút nữa chắc anh phá cửa vào rồi.
Linh ngạc nhiên lách người sang bên để cho Cường đi vào. Thấy cô mặc một bộ đồ phong phanh, Cường nhíu mày:
- Đang có đợt gió mùa mà em mặc mát mẻ nhỉ? Em mà ốm thì ai làm thay em được?
- Tại sao em vẫn một mực cự tuyệt tình cảm của anh? Chúng ta đã từng rất vui vẻ. Nếu là chuyện trước đây, anh thừa nhận là anh sai, đúng là anh đã từng có suy nghĩ muốn lợi dụng em để kéo Nhật Lệ về công ty mình. Nhưng sau đó mọi chuyện đã thay đổi, em biết mà, đúng không?
- Anh Cường, chuyện của chúng ta đã chấm dứt lâu rồi.
- Anh muốn đưa nó quay lại vạch xuất phát.
- Em đã từng rất yêu thương anh, nhưng đó là chuyện thuộc về quá khứ. Và tới giờ phút này, chúng ta không thể quay lại với nhau, lý do hoàn toàn không phải vì những chuyện hiểu lầm trước kia.
- Vậy tại sao?
Linh nhìn vẻ tức giận của Cường và nuốt câu trả lời vào trong lòng. Cô không thể nói là vì cô đã có tình cảm với một người đàn ông khác, người đó không phải ai xa lạ mà chính là Đại. Cô không muốn tạo thêm bất kỳ xung đột nào giữa hai người này nữa. Cô như đứng giữa hai người họ, quá xa Cường mà cũng không gần Đại.
Còn Cường, dù không nghe thấy những câu nói sau cùng của Đại với Linh trong cái đêm anh quay lại Đạo Quán vì muốn nói rõ ràng chuyện tình cảm với cô, dù không thấy hai người họ ôm hôn nhau, nhưng anh biết, đã có sự thay đổi trong thế giới tình cảm của hai người ấy, một sự thay đổi mà anh không thể nào len vào nổi. Anh phát điên lên vì điều đó, nhưng vẫn cố gắng tự mình đè nén sự tổn thương lại. Anh không biết làm cách nào để cứu vãn được chuyện tình vô vọng của mình.
Đúng lúc này, ngoài cửa lại có tiếng bấm chuông. Linh đặt con dao làm bếp xuống, chậm rãi đi ra mở cửa. Cường ngồi im, cố gắng sắp xếp lại sự hỗn loạn trong lòng mình. Mỗi lần đối diện với Linh anh đều bị vẻ bình thản và lạnh nhạt của cô làm cho mất hết bình tĩnh.
Linh sửng sốt khi thấy Đại ở sau cánh cửa, phía sau anh, còn một cô gái khác nữa. Đại mỉm cười giải thích:
- Đây là bạn anh, cô ấy muốn tới thăm Như Ý.
Cô gái ấy nói tiếng miền Nam. Linh mở hẳn cửa để hai người họ bước vào.
Thấy Cường đang ngồi ở trên ghế salon lười nhác đọc một cuốn tạp chí về ẩm thực, Đại kinh ngạc hỏi:
- Sao ông lại ở đây?
- Vì cô con gái quý hoá của ông nên chúng tôi không thể ra ngoài hẹn hò được chứ sao? – Cường trả lời Đại với vẻ giễu cợt.
Khi nhìn thấy Tường Vi, anh nói tiếp:
- Chào cô nhà văn, cơn gió nào đã đưa cô tới đây thế này?
Linh nghe thấy