Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.
hìn thấy cô ngồi ở một góc xa, đúng cái bàn mà anh vẫn thường ngồi, anh chợt nghĩ: “Không phải có duyên tới mức ấy chứ?”. Chiếc bàn đó ở sát góc tường, từ đây anh có thể phóng tầm mắt ra ngoài hồ mà không sợ bị những tán cây che khuất. Linh đang ngồi chống tay lên cằm, quay mặt nhìn ra bên ngoài. Ly mocktail Cinderella trên bàn dường như chưa được động tới chút nào. Ở góc này, Đại không thể thấy rõ toàn bộ gương mặt cô, nhưng cái dáng vẻ lơ đễnh của cô cũng làm anh không thể rời mắt đi được.
Đại sững lại trong vài giây trước vẻ tĩnh lặng đó, rồi anh cất bước, chậm rãi tiến về phía cô. Khi anh đứng trước mặt cô, Linh mới quay vào. Đại mỉm cười hỏi:
- Chắc em đợi anh lâu quá phải không? Xin lỗi nhé, cuộc họp dài và tệ hơn anh tưởng.
- Anh đã xin lỗi rồi mà. Hôm nay anh hẹn em là có chuyện nghiêm túc đó… – Đại nghiêm nghị nói.
Linh không nói gì. Cô nhân viên đã mang cà phê ra cho Đại. Đại để yên cho cà phê trong phin chảy xuống chiếc cốc nhỏ rồi nhìn thẳng vào vẻ mặt chờ đợi của Linh, thở ra một hơi dài:
- Anh muốn hỏi chuyện về Nhật Lệ.
- Em cũng đoán thế.
- Mấy ngày nay anh cũng bận, lại thêm việc phải xử lý cái nhà bị cháy nên không có thời gian đi gặp em. Lâm nói đã tìm em mấy lần nhưng em không gặp, đúng không?
- Em không muốn thấy mặt anh ta – Linh đáp một câu lạnh tanh.
- Thực tình, cũng do Lâm nó sốt ruột thúc giục nên anh mới phải chạy đi tìm em thế này. Nếu là anh hỏi thì em có thể dễ dàng nói chuyện hơn, đúng không?
- Vậy ra anh muốn hỏi về chị Nhật Lệ chỉ là do em trai anh nhờ thôi sao?
- Anh không có ý đó. Anh từng là một người bạn thân của cô ấy, anh cũng rất muốn biết hiện tại cô ấy ra sao. Hơn nữa anh định hỏi em một chuyện khác nữa, nhưng chuyện về Nhật Lệ vẫn quan trọng hơn.
- Anh tự nhận anh là bạn thân của chị Lệ, vậy anh nghĩ thế nào?
- Anh không thích bị hỏi ngược đâu – Đại thốt lên
- Em chỉ muốn nghe quan điểm của anh.
- Khi đó anh đi công tác về thì Nhật Lệ đã bỏ đi, không một lá đơn xin thôi việc, không một tin nhắn để lại, cô ấy giống như bốc hơi hoàn toàn khỏi thành phố này. Anh đã hỏi bác Hiền và về quê em, nhưng Nhật Lệ cũng không về quê. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy, nếu cô ấy đi chữa bệnh như đã nói thì thực sự là không cần phải giấu giếm như thế.
Đại im lặng nhìn Linh, dù đang nhìn vào ly mocktail trước mặt, nhưng anh biết cô đang nghe rất chăm chú. Linh thường không dám nhìn thẳng vào anh quá lâu và anh không biết nguyên nhân nào khiến cô như thế.
- Đến mấy ngày trước, khi nghe Lâm nói lại chuyện của bọn họ, anh mới hiểu lý do cô ấy bỏ đi mà không để cho ai tìm thấy như thế. Cô ấy giận Lâm, cũng không muốn mình và đứa con cản trở sự nghiệp của nó… Có thể em còn giận Lâm nên không hiểu, nhưng anh biết giờ nó đang hối hận lắm. Cả tuần nay nó ở nhà không đi diễn, thay anh và thằng Minh chăm sóc mẹ và Như Ý. Trong ba anh em anh, nó cũng là đứa sống tình cảm nhất.
- Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta vì đã đối xử như thế đối với chị gái em.
- Nếu không tha thứ, tại sao em lại đem Như Ý tới trả lại cho gia đình anh?
- Chỉ vì đó là mong muốn của chị Lệ thôi. Chị ấy muốn nó có một gia đình thực sự, một người cha thực sự. Chỉ là em không ngờ tới tận lúc đó rồi anh ta còn dám dở trò để đổi trắng thay đen, phủ nhận giọt máu của mình. Linh lạnh nhạt đáp.
- Nhật Lệ muốn vậy? Thế còn cô ấy?
- Anh luôn tự nhận anh là người hiểu chị ấy, nhưng em chẳng thấy anh hiểu gì về chị ấy cả.
Đại trầm mặc, câu nói này của Linh đã nói trúng con người anh rồi. Anh nhấp một ngụm cà phê, mặc dù rất đắng nhưng nó làm anh bình tĩnh lại nhiều. Anh im lặng một lát rồi mới nói:
- Em nói rất đúng, bản thân anh là một người ích kỷ. Anh tự nhận mình là bạn thân của Nhật Lê, thậm chí nói đúng hơn là anh yêu đơn phương cô ấy, nhưng anh chưa bao giờ bỏ công ra để tìm hiểu xem thật sự cô ấy như thế nào.
Anh coi rằng việc cô ấy ở bên anh, lắng nghe những tâm sự của anh, xoa dịu cho anh những mỏi mệt căng thẳng là một việc hoàn toàn đương nhiên, và anh thản nhiên đón nhận những điều đó. Anh nói anh cần yên tĩnh, cô ấy sẽ để anh yên tĩnh. Anh nói anh phải làm cái này, phải làm cái kia, cô ấy sẽ cổ vũ cho anh hết mình. Anh nói anh muốn đi nghe hòa nhạc, cô ấy sẽ đi cùng anh, dù thực sự là cô ấy không thích loại âm nhạc đó…
- Chị ấy hâm mộ em trai anh, từ rất lâu rồi. Phải nói rằng chị ấy rất thần tượng anh ta…
- Nhưng họ yêu nhau không phải là thứ tình cảm nhạt nhòa và hời hợt. Họ thực sự yêu nhau.
- Em nghĩ là chỉ có chị Lệ thực sự yêu thôi – Linh tỏ vẻ không đồng tình.
- Anh biết rất khó để em tiếp nhận mọi chuyện. Vì đứa bé mà em đã phải bỏ ra cả thời gian, chấp nhận làm một người giúp việc cho gia đình anh. Em yêu Như Ý nhiều mà, đúng không? Em cũng đâu có muốn nó sống với một nửa gia đình của nó…
- Vậy anh nghĩ chị Lệ có thể rời bỏ con mình dễ như vậy sao? – Linh nói lớn, dường như cô đang bị xúc động mạnh khi nghĩ về chị gái mình.
Đại giật mình, dường như anh vừa thấy thoáng qua đôi mắt của cô có thêm một