Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Kiện Của Ma Vương

Điều Kiện Của Ma Vương

Tác giả: Tâm Lam

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 134739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/739 lượt.

di động. Mỗi bước chân nhấc lên như cả ngàn cân, trước mặt là một màu trắng xóa mà cô cũng không rõ mình nên đi đâu, về đâu.
Cảnh thượng chiều nay ở bãi biển liên tục hiện lên trong đầu cô mà lòng cô sớm đã đau đến không còn cảm nhận được thêm gì nữa rồi.
“Nhanh sớm tỉnh lại thôi!”- Vũ Đồng nghĩ. “Cho dù mình tình nguyện trả giá cũng không thể đủ tư cách có được hạnh phúc, không nên phải mua thêm dây buộc mình, có lẽ một dao chặt đứt cho những việc dây dưa không dứt kia qua đi thôi…”
Nhưng đứa nhỏ trong bụng cô phải làm sao bây giờ? Cô tuyệt đối sẽ không bỏ đi đứa nhỏ! Mất đi Niệm Dư thì ít nhất cô còn có một đứa khác làm bạn, an ủi cô. Đây cũng là điều duy nhất liên kết cô và Kính Hoài. Không thể nói là cô không yêu anh nhưng tình yêu đó lại quá bi ai!
Vũ Đồng cuộn lại trên sofa, suy nghĩ linh tinh. Dần dần tâm tình cô cũng lắng xuống, rồi lại chỉ nổi lên một ý niệm duy nhất- “Mình phải rời khỏi nơi này, đi càng nhanh càng tốt.”
Cô không thể chịu được việc ngồi một chỗ đợi Kính Hoài nói cho cô biết rằng anh yêu người phụ nữ khác, sẽ lấy người đó, người đó sẽ làm mẹ của Niệm Dư.
Huống hồ hiện giờ cô đã có đủ khả năng để nuôi nấng hài tử trong bụng mình rồi. Nhiều năm qua miệt mài làm việc cô cũng dành dụm được chút ít gửi ngân hàng. Từ nay về sau cô không cô đơn nữa. Cô sẽ tìm được người chấp nhận hai mẹ con cô, che chở cho con cô rồi sẽ có một mái ấm nhỏ. Dù không thực sự là viên mãn nhưng cô sẽ dùng tình yêu của mình để bù đắp khiếm quyết đó.
Sau khi hạ quyết tâm, Vũ Đồng nhanh chóng đứng dậy, cô phải đi trước khi Kính Hoài về lại nơi đây. Có khi anh đang vui tới nỗi quên cả trời đất ở đâu rồi! Cô đột nhiên cảm thấy buồn cười cho sự khẩn trương của mình, dù sao thì cũng đã ba ngày nay anh không về rồi.
Cô đi đóng hành lý của mình, những thứ anh cho cô, cô không hề muốn mang đi.
Sửa sang lại một chút, cô lưu luyến nhìn lại căn phòng một lượt, phảng phất vẫn thấy bóng dáng hai người quấn quýt bên nhau…
Lắc lắc đầu, cô dứt khoát đóng cửa phòng lại, đi xuống cầu thang. Mãi cho đến khi cô ra khỏi các phòng cô vẫn không dám quay đầu lại. Cho dù từng cơn gió đang lay động nhánh hoa nhỏ, cô cũng không dám đứng lại ngắm nhìn, chỉ sợ nếu quay đầu lại cô sẽ luyến tiếc mà không nỡ rời đi…
RRR
Kính Hoài mệt mỏi trở lại trang trại, sắc trời đã chuyển dần sang đen. Anh không nghĩ là sẽ về muộn thế này, nếu Niệm Dư không giữ anh lại đến khi con bé ngủ thì anh đã sớm về ăn bữa tối với Vũ Đồng. Đến tận khi Niệm Dư ngủ anh mới có cơ hội thoát thân.
Nghĩ tới Vũ Đồng, lòng anh lại dâng lên một tình yêu mãnh liệt cùng nhu tình. Tối đó quả thật anh đã đối sử với cô rất thôi bạo, nhưng vì vừa nghe tới việc cô sẽ rời khỏi anh là anh lại phẫn nộ cùng sợ hãi. Anh chỉ có thể dùng cơ thể chiếm giữ cô, làm cho cô hoàn toàn mất đi ý niệm rời đi đang nhen nhóm trong đầu.
Không thể phủ nhận là mấy ngày nay anh đối sử với cô có chút thô bỉ cùng ích kỷ nhưng anh không hối hận. Chỉ cần có thể buộc cô ở bên người anh cả đời, anh sẽ không từ thủ đoạn để làm!
Xe chạy tới gara, anh đã thấy xe Vũ Đồng không còn ở đó. Một dự cảm xấu xâm chiếm tâm can anh. Anh vội vàng chạy vào trong nhà.
Trong phòng, một màu đen ngự trị, chỉ còn một ánh đèn mờ nhạt, le lói. “Có lẽ là Vũ Đồng đang ngủ.”- Anh an ủi chính mình nhưng chân lại dồn dập bước trên cầu thang đến phòng ngủ ở tầng hai.
Mở cửa phòng, chỉ có một màu đen tuyền. Kính Hoài bật đèn lên- trong phòng không một bóng người, giường gối chỉnh tề, không hề có dấu vết gì là có người ngủ.
Anh nhanh chóng chạy tới trước tủ quần áo, mở tủ ra, bên trong chỉ có quần áo của anh mà đồ của cô một tấc cũng không thấy. Anh như một người điên tìm kiếm đồ dùng khác của cô nhưng cùng chung kết quả, không còn lại bất kỳ gì.
Kính Hoài như con sư tử bị thương lên cơn phẫn nộ. Anh phát cuồng hất hết đồ của cô trên bàn trang điểm xuống đất. Hất tung chiếc giường ngủ. Anh dữ dằn phát tiết cho tới khi mệt lử. Anh dựa lưng vào tủ quần áo, từ từ buông mình xuống nền đất lạnh băng, một chuỗi tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng anh. Hai tay anh ôm chặt đầu, trong lòng anh không ngừng gào thét- “Vì cái gì? Vì cái gì mà em lại rời đi?”
Bảy năm trước mất đi cô, cuộc sống của anh trở nên vô nghĩa. Nay cô trở lại, anh đã mất trăm phương ngàn kế tìm biện pháp giữ cô lại, làm cho cô quen với cuộc sống cùng anh. Nhưng nay, nay cô lại ra đi không nói một lời, ngay cả Niệm Dư cũng không giữ nổi cô. Anh không tin cô là một người vô tình, không tin cô lại bỏ Niệm Dư lần nữa. Anh cảm thấy tâm tình bấn loạn, đau lòng quá, thực sự là rất đau lòng.
Bảy năm nay anh như một người máy, chỉ biết làm việc. Anh không mở lòng với ai, trở thành người lạnh lùng và mạnh mẽ. Chỉ trừ trước mặt Niệm Dư- khuôn mặt tựa như Vũ Đồng thì tâm anh không thể không động, anh không thể kìm nén tình cảm của mình.
Vậy mà một lần nữa cô phá hủy tình yêu anh dành cho cô, đạp vỡ sự tin tưởng khó khăn lắm cô mới gây dựng được nơi anh. Một lần nữa cô lại đùa bỡn với tình cảm của anh!
Không! Cô mơ tưở


Pair of Vintage Old School Fru