XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.

cả hai cùng không thoát chăng?
Carol đang suy nghĩ vẩn vơ bỗng nghe trong loa tuyền thanh phát ra mấy tiếng “from china” – đến từ Trung Quốc – cô nhìn quanh, hình như ngoài cô ra không còn ai là người Trung Quốc hoặc người châu Á, vậy là cô chú ý nghe. Nghe một lúc, cô cảm thấy tiếng loa đang nói “vào thành phố” hoặc “sửa nhân sâm” hoặc “bà mang thai” người Trung Quốc đến bàn phục vụ. Carol bất giác bật cười, ai nhỉ, ai lại đặt cái tên kì quái như vậy?
Một lúc sau, tiếng loa nhắc lại, vẫn nghe thấy from china, bỗng như có ai đó nhắc đến tên Carol, cô ý thức được người ta đang gọi mình, không biết người Mỹ kia tại sao gọi “Ly” thành ra “lai”, “Cạnh Thành Lý” thành ra “vào thành lai”, tức là Lý Cánh Thành.
Carol đi tới, chỉ vào tên mình trên thẻ lên máy bay, hỏi:
- Có phải cô đang gọi tên người này?
Nhân viên phục vụ của hãng hàng không nhìn tên, gật gật đầu, sau đấy lẩm bẩm một tràng tiếng Anh. Carol chú ý nghe, nhưng chỉ hiểu được vài tiếng, trong đó có tên Jason. Cô đành “Tôi xin lỗi…” mấy lần, cô nhân viên phục vụ kiên nhẫn nhắc lại, cuối cùng thì Carol cũng hiểu ra, Jason bảo anh ta biết chuyến bay của Carol sẽ đến chậm giờ, nhắc cô đừng sốt ruột, dù có muộn mấy tiếng thì anh vẫn chờ ở sân bay. Anh biết Carol bay chuyến 7674 nên anh chờ ở nơi lấy hành lý của chuyến bay này.
Chợt Carol cảm thấy ấm lòng, nước mắt trào lên bờ mi.
KHI CAROL BƯỚC LÊN CHUYẾN BAY 7674, cô không còn cảm thấy mình đang tới một nơi xa lạ, đen tối, đầy tội ác và nguy hiểm; ngược lại, cô cảm thấy mình đang bay đến một phòng chờ lớn ở sân bay, đèn điện sáng trưng và Jason đang đứng ở nơi lấy hành lý mỉm cười với cô. Thành phố B bỗng trở nên an toàn, ấm lòng vì đã có người chờ, xe của anh sẽ chở theo hành lý của cô về thành phố C, đã liên hệ chỗ ở cùng với đồ dùng trong nhà. Đến nơi, cô có thể trải khăn trải giường, làm một giấc ngon lành.
Tâm trạng cô đang từ trong mây đen bao phủ bỗng trời chuyển trong sáng. Tất cả chỉ vì đã có Jason, anh không những chờ ở sân bay từ năm giờ sáng, hơn nữa lại tìm được chuyến bay, còn nghĩ cách thông báo cho cô biết. Như thế không ấm lòng hay sao? Thật là ân cần. Chỉ cần suy nghĩ đến hai tiếng ân cần cũng có thể nhận ra sự ân cần dịu dàng, hoặc dịu dàng thân mật.
Nếu nói, Jason không thấy ảnh của cô trên trang mạng thông tin nội bộ, hoặc thấy nhưng không bị cô làm rung động, mà làm những việc này chỉ là vui vẻ giúp đỡ người khác, thì cô sẽ đảo ngược cái tên của anh. Liệu bây giờ có còn Lôi Phong sống nữa không? Lại ở nước ngoài, nữ cung không đủ cầu? Hơn nữa, anh là người chưa có gia đình? (Lôi Phong, một tấm gương điển hình sẵn sàng hy sinh, giúp đỡ người khác)
Tâm trạng Carol rất mâu thuẫn, một mặt, cô mong Jason nhiệt tình, chủ động như vậy là việc làm tình cảm, sẽ cho cô cảm giác kiêu hãnh và tự hào; Carol mong tấm ảnh của mình đã làm anh rung động, để anh vui lòng chờ ở sân bay mấy tiếng đồng hồ, điều ấy chứng tỏ mình có sức hút. Nhưng cô thoáng sợ anh cũng có ý nghĩ đó, nếu anh nghĩ như thế mà mình từ chối, lương tâm có gì đó không ổn. Tục ngữ có câu “ăn cây nào rào cây ấy”, cô đã được người ta giúp đỡ, đã ăn quả của cây ấy rồi.
Carol luôn tự hỏi, nếu anh ấy có ý nghĩ như vậy, mình có từ chối không?
Có thể nói, sự quan tâm giúp đỡ của Jason khiến Carol phải rung động. Chưa bao giờ cô gặp một người con trai nào quan tâm chăm sóc mình như vậy. Có thể vì những bạn trai mà cô đã từng tiếp xúc tuổi đời chưa đủ lớn, nên không hiểu phải quan tâm, chăm sóc con gái thế nào. Suốt một thời gian dài, Carol phải nói với các bạn trai mình cần gì. Nhưng đến khi phải nói ra, cô cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa. Nếu các bạn trai không biết cô đang nghĩ gì, nhất định phải để cô nói ra, vậy còn ý nghĩa gì nữa? Yêu tức là hai trái tim hòa chung nhịp đập, có chung một linh cảm, đối phương nghĩ gì mà mình không biết thì còn gì là yêu?
Jason cho cô cảm giác thân thuộc, nói năng làm việc rất thành thật, khiến người khác yên tâm. Chỉ một việc nghĩ cách thông báo cho cô biết khiến cô rất cảm động, vì đã có một Lôi Phong sống đang chờ sẵn ở sân bay. Chỉ có hiểu tâm tư mới nghĩ cách làm cho cô biết có người chờ, để cô khỏi phải suy nghĩ, lo lắng. Đừng nói gì một sinh viên nam, ngay cả một nữ sinh vừa lo bị cưỡng bức, đến lúc này mới không hiểu tại sao mình lo, mình sợ như vậy.
Nhưng Jason đã nghĩ, đã hiểu, anh thật chu đáo. Có thể trong cuộc đời một nữ sinh viên được một người chân thành, tỉ mỉ chăm sóc như vậy quả là hạnh phúc to lớn.
Carol biết, lúc này tình cảm mình đang được đón nhận có thể gọi là “tình yêu hoàn cảnh”, không thể tính toán, vì lúc này đang một mình nơi đất khách quê người, không quen biết ai, được một chút quan tâm cũng có thể bị phóng đại.
“Tình yêu hoàn cảnh” cách nói mà Carol đọc được trên tạp chí văn tuyển bằng tiếng Anh, vì có được tiếng nói chung nên cô có ấn tượng sâu sắc. Bài văn đó viết, tình cảm được gọi là “tình yêu hoàn cảnh” tiếng Anh gọi là situational love, tình yêu này không có nghĩa là yêu tuyệt đối, mà là yêu tương đối. Tình yêu này sản