Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.

Jason.
Siêu vui vẻ hỏi lại :
- Quyết định rồi à ? Không sao, mình nghe nói giảng viên có quyền nhận thêm một tỉ lệ nhất định. Bạn gửi email cho anh Thành, bảo anh ấy nhận thêm, nhưng bạn phải tìm một lý do thật thuyết phục. Bây giờ bạn chưa có số an sinh xã hội SSN, cho anh ấy biết mã sinh viên, anh ấy mới ghi thêm tên bạn vào được.
Carol về phòng, gửi email cho Jason, bịa ra một mớ lý do cần phải học lập trình mạng, bảo nếu không học thì khó mà giữ nổi cái mạng sống. Carol nóng lòng chờ hồi âm. Chờ chừng hai mươi phút, cuối cùng cũng có hồi âm. Jason bảo không vấn đề gì, anh đã ghi tên cô vào lớp rồi, cứ lên mạng đăng ký.
Carol đăng ký, kiểm tra vài lần, đúng là đã có tên mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới thấy đói, cô liền vui vẻ vào bếp nấu mì. Cô vừa nấu, vừa hát, nghĩ bụng bây giờ mình là sinh viên của anh rồi, anh đã thành thầy giáo của mình, thật kỳ diệu ! Đang sợ từ nay về sau không được gặp anh, bây giờ đã có cơ hội, mỗi tuần giờ có thể hợp lý hợp pháp, danh chính ngôn thuận, quang minh chính đại trông thấy anh, bất chấp tất cả để nhìn anh, nhìn no, nhìn đủ, nhìn cho đến ghét, nhìn cho thật chán, thật ngán thì thôi. Mà mình nhìn cũng sẽ không bao giờ chán đâu. Mà mình gọi anh ấy bằng gì nhỉ ? Gọi là thầy Thành ? Hay gọi là anh ? Hay gọi là Jason ? Carol thầm gọi thầy Thành, thầy Thành mấy lần, cảm giác thật kỳ lạ, hình như vừa diễn ra một câu chuyện vừa quen vừa lạ.






TIỀN BA, cậu bạn học cùng trường mời Carol ăn cơm, để tỏ lòng mến khách của chủ nhà. Carol đưa từ trong nước sang cho cậu ta nào là trà, khăn lụa toàn tơ, nghe nói đây là những mặt hàng rất được ưa chuộng ở Mỹ.
Đến nhà Tiền Ba Carol mới biết, cậu ta tuy là bạn học cùng trường, nhưng lại không nhận ra sân bay đón. Cậu ta đã có bạn gái tên là Ái Kì, học kinh tế, hai người đã sống chung với nhau. Chắc chắn cậu ta không thể ba giờ sáng ra khỏi chăn ấm để đi một trăm dặm Anh đón cô. Từ đây suy ra, có thể chứng minh Jason chưa có bạn gái, điều đó khiến Carol rất vui.
Carol đưa quà đến cho Tiền Ba, Ái Kì nhận lấy, nhìn quà, khịt mũi, nói:
- Không biết trong nước nghe tin ở đâu cứ nghĩ bọn này ở Mỹ khoái những thứ này lắm hay sao – Nói xong, cô ta ấn những thứ đó vào tay Carol. - Đằng ấy cầm lấy, bọn mình không dùng đâu.
Carol cảm thấy rất khó xử, nhận lại quà cũng không tiện, mà không nhận lại cũng không tiện. Có một người bạn khác cùng đến chơi liền giải vây giúp, nói với Ái Kì:
Carol nhận hỏi giúp sinh viên mới đến, cô tỏ ra quan tâm, hỏi:
- Chị sống một mình với con nhỏ, lại học tiến sĩ, chắc vất vả lắm nhỉ?
- Vất vả không thôi còn khá, Đa Đa ban ngày ở trường, chỉ lo nó ốm, nó có chứng hen, lên cơn hen rất nặng, thường thường đêm hôm khuya khoắt vẫn phải đưa nó đến bệnh viện. Mình lại không biết lái xe, rất may có Jason ở bên cạnh là người đồng hương, chịu khó giúp đỡ, dù đêm hôm gọi là anh ấy giúp đưa đi bệnh viện ngay.
Carol ngớ ra, hỏi:
- Anh Jason ở gần nhà chị ạ? Jason nào nhỉ? Có phải là anh Giang Thành không ?
- Đúng đấy, em quen anh ấy à ?
- Anh ấy đón em từ sân bay về. – Carol vội nói với Huệ Luân. - Chị đừng cho ai thuê nhà vội nhé, em về sẽ bàn với chủ nhà thứ hai xem sao, để xem em có thể trả lại hay không, nếu trả lại được em sẽ đến thuê chỗ chị.
Huệ Luân vui mừng nói :
- Chị cứ để lại cho em. Rất nhiều người sợ trẻ con làm ồn, nhưng thật ra thằng nhỏ nhà chị không làm ồn. Chị cũng rất chú ý không để nó quậy phá. Nếu em dọn đến đấy chị sẽ dạy em cách thổi cơm, giúp em thổi cơm.
Đang nói thì Tiền Ba đi tới nói chuyện với Carol, mới nói được vài câu thì Ái Kì gọi anh đi bổ dưa hấu. Carol cảm thấy Ái Kì đề phòng, vừa thấy Tiền Ba đi tới nói chuyện liền gọi Tiền Ba đến giúp. Có thể vì thiên tính của nữ sinh viên, bản thân thích một nam sinh viên liền cảm thấy dưới bầu trời nay đều thích anh kia, đều mong có được cục bảo bối của mình. Carol nghĩ bụng, Tiền Ba có là gì ? Tuy người cao nhưng tướng mạo bình thường, đầu lại hói, hơn nữa đang có hiện tượng phát phì, liệu có đáng phải đề phòng đến thế không ?
Bỗng nghĩ, nếu Jason là bạn trai của mình, liệu mình có cần đề phòng những bạn gái khác không nhỉ ? Anh ta liệu có đi đón những bạn gái khác như đón mình hay không ? Carol cảm thấy anh sẽ như thế, vì anh hình như là con người như thế, Lôi Phong sống. Carol đùa thầm, nhưng Lôi Phong của người ta lùn, mắt ti hí, không đẹp trai, người ta muốn giúp ai thì giúp, trở thành gương mẫu thì cứ việc, không thể giúp ai đến độ thầm yêu được đâu. Jason không đủ khả năng ấy, dựa vào đâu anh trở thành Lôi Phong sống được chứ ? Anh vừa đẹp trai vừa ân cần giúp đỡ một cô gái, liệu cô ta không động lòng hay sao ? Mình đâu có giúp ai ? Mình cứ gây rắc rối làm gì.
Carol nghĩ, nếu anh là bạn trai của mình, mình sẽ quy định cho anh, không được ra sân bay đón nữ sinh viên, chỉ được đón nam, nhưng bây giờ nam quan hệ với nam cũng không an toàn, không khéo sẽ đồng tính luyến ái. Vậy dứt khoát không cho anh đi sân bay đón bạn, nế


Lamborghini Huracán LP 610-4 t