Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
ất vọng, nghe mẹ nói, biết mẹ muốn cuộc đời cô phải hơn mẹ, mẹ vì cô sẵn sàng hi sinh tất cả. Tình yêu của người mẹ quả là vĩ đại.
- Em biết – Carol nói khẽ, nghĩ bụng, anh hiểu mẹ em như vậy phải chăng có ý gì đối với mẹ em? Anh khen mẹ em hết lời, mẹ em cũng khen anh hết lời, hai người đều tốt, rất hợp nhau đấy nhỉ?
Một lúc sau, Tĩnh Thu gọi điện cho Carol, bảo sẽ đến lấy quà. Chỉ mười phút sau Tĩnh Thu đến, mang cho cô rất nhiều thức ăn, bảo:
- Đây là thức ăn chị làm, đem cho em một ít, em vừa về đỡ phải làm thức ăn. Món cá do anh Jason làm, anh ấy làm món cá còn hơn chị, chín hào rưỡi một cân cá, làm thành món ăn hợp khẩu vị. Cá này không có xương, Sara rất thích ăn, xem em có thích ăn không.
Carol nghe nói cá do Jason làm, vội nói:
- Thích ăn, thích ăn, chắc chắn em rất thích, chị cảm ơn anh ấy giúp em. Cảm ơn cả chị nữa.
Tĩnh Thu cười, hỏi Carol:
- Chuyện của chị với anh Vĩ, em có kịp thời báo cáo với đồng chí Jason chưa?
Bị Tĩnh Thu hỏi thẳng, Carol ấp úng:
- Em… à, có nói. Nhưng quà của anh Vĩ gửi cho chị em không…
Tĩnh Thu cười cởi mở:
- Không sao, không sao, nói với anh ấy cũng chả sao, nhưng đừng nói với người khác. Em giữ bí mật cho chị, được chứ, em gái?
- Em sẽ không nói với ai đâu. – Carol vừa nói, vừa đi lấy những thứ Lộ Vĩ gửi cho Tĩnh Thu.
Tĩnh Thu vội mở ra xem, vuốt ve tên Lộ Vĩ trên bìa sách, rất dịu dàng nói:
- Anh ấy lại xuất bản một cuốn mới, không biết hằng ngày viết đến lúc nào mới ngủ? – Tĩnh Thu ngước lên, hỏi Carol. – Anh ấy có già đi không?
- Không, trông anh ấy không già.
Carol kể lại cho Tĩnh Thu nghe mọi chuyện của Lộ Vĩ, vì cô nhận ra Tĩnh Thu cũng giống như Lộ Vĩ, chỉ cần tin tức của đối phương, cho dù chỉ lớn bằng hạt vừng cũng đều mong được biết.
Cô vừa nói, vừa quan sát Tĩnh Thu, thấy Tĩnh Thu giống như một phiên bản nữ của Lộ Vĩ, rất tham lam nghe kể những gì về Lộ Vĩ, vẻ mặt rất trữ tình, ngọt ngào.
Chợt nhớ ra điều gì, cô hỏi Tĩnh Thu:
- Chị với anh Vĩ đã lâu lắm không gặp nhau rồi à?
Câu trả lời của Tĩnh Thu đúng như Carol dự đoán, giống với câu trả lời của Lộ Vĩ:
- Chị với anh ấy xa nhau từ thế kỷ trước, một thế kỷ rồi đấy.
TRONG KỲ NGHỈ NÀY Carol không nghĩ mình sẽ đến thăm bà ngoại. Mẹ nói, ngoại già rồi, có thể không sống được bao lâu, chúng ta về thăm ngoại. Rồi mẹ kể chuyện bà ngoại cho cô nghe.
Ngoại sinh ra trong gia đình đại địa chủ, từ nhỏ đã bị gả cho con trai của một đại địa chủ khác ở làng bên, nhưng ngoại yêu ông ngoại là một người làm thuê trong gia đình, vì đẹp trai, theo lời ngoại nói đó là một người thật toàn vẹn. Ngoại với một chút tình cảm con gái, đã thu hút được trái tim ông ngoại. Không có cách nào để hai người đến được với nhau, hai người bàn nhau bỏ trốn, đi theo một đơn vị quân đội.
Hai người đi theo đơn vị quân đội đóng trong làng ngày ấy.
Quê của ngoại ở vùng tranh chấp, nay quân Cộng sản chiếm, ít hôm sau họ rút đi, trở thành vùng của Quốc Dân đảng, ít hôm sau quân Quốc Dân đang bị đẩy lùi, quân Cộng sản lại về.
Tình duyên của ngoại hoàn toàn do số phận xếp đặt, hôm ông ngoại bỏ đi, trong làng quân Cộng sản đang đóng, cho nên hai người cùng trở thành người của Đảng cộng sản, câu chuyện tình yêu biến thành câu chuyện cách mạng. Sau ngày giải phóng, ông ngoại là một sĩ quan rời quân ngũ, về làm cán bộ địa phương. Ông ngoại đi đâu là bà ngoại theo đấy.
Mẹ là con út của hai người, cũng là cô con gái duy nhất, là hòn ngọc trong lòng bàn tay của hai người. Trong thời kỳ đại cách mạng văn hóa, ông ngoại lúc bị hạ bệ, lúc lại được nâng lên, giống như rán bánh, rán cho hai mặt vàng đều. Số phận của mẹ cũng theo đó, lúc thì bị chửi mắng, không biết ông ngoại bà ngoại là người tốt hay người xấu, cũng may, mẹ về nông thôn, ông ngoại gặp vận may. Ông nắm lấy thời cơ, nhờ cậy riêng tư, đưa mẹ về trường sư phạm của tỉnh để học.
Nhưng quyết định đó đã làm cho ông bà ngoại phải buồn khổ cả một đời. Đối với mẹ được vào đại học, trở thành một sinh viên công nông binh là một sai lầm lớn. Tuy sức học của mẹ không tồi, chắc chắn có thể thi được vào đại học, nhưng đã sinh viên công nông binh sẽ mãi mang tiếng là sinh viên công nông binh, sau này dù có học lên thế nào thì cũng không thoát được cái tiếng ấy.
Đối với ông ngoại và bà ngoại, đưa mẹ vào cái trường đại học sư phạm ấy coi như đưa mẹ vào miệng hổ của ông ấy, mở to mắt nhìn con gái bị một người đàn ông đã có vợ có con làm cho to bụng, sau đấy lấy gã ăn chơi đó, cái đồ khốn khiếp chơi chán rồi vứt bỏ.
Ông bà phản đối cũng không làm sao lay chuyển nổi quyết tâm lấy ông ấy của mẹ, ông bà ngoại bắt mẹ lựa chọn hoặc ông bà hoặc ông ấy, mẹ vẫn chọn ông ấy, cho nên từ đấy mẹ không về thăm ông bà ngoại nữa. Sau ngày mẹ ly hôn với ông ấy, ông bà ngoại nhiều lần bảo mẹ về đoàn tụ, nhưng mẹ vẫn không chịu về. Cho đến khi ông ngoại qua đời, ông ấy chết vì ung thư còn bà ngoại ốm, mẹ mới về thăm.
Kể câu chuyện tình yêu của hai đời, hai người phụ nữ cùng nức nở.
Lần đầu tiên Carol gặp ngoại, nhưng không phải lần đầu tiên