Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
ng nào thì không biết. Cô định hỏi Khiết Tâm có chuyện gì thì thấy Jason từ phòng 106 đi ra, nói với Ngải Mễ:
- Cô lấy xe đưa cô Tâm đến bệnh viện, để anh ở đây xem tình hình thế nào.
Jason thở dài :
- Cứ nhìn cái vẻ hung dữ của anh, đâu phải là yêu thương? Cháu bé trông thấy chắc chắn nó nghĩ anh không quý nó, nó còn nhỏ, nhưng rất biết, nó sẽ buồn lắm. Có chuyện gì sao không nhẹ nhàng nói với cháu mà cứ phải đánh mắng? Người lớn có chuyện không bằng lòng, không được trút giận lên đầu trẻ con, chồng có chuyện không bằng lòng, không được trút giận lên đầu vợ.
Không biết câu nói ấy đụng đến sợi tơ lòng nào của người đàn ông kia, mà Carol thấy anh ta khóc, bảo rằng phải từ bỏ công việc trong nước, theo vợ đến cái nơi cực khổ này. Tiền không có, nhà không có, phải đi làm thuê cho các quán ăn, đứt tay chảy máu không biết bao nhiêu lần, vậy mà ngày nào cũng bị chủ mắng. Không đi làm thuê thì không có ăn, không có mặc, mua một bao thuốc lá cũng phải nhìn mặt vợ.
Jason an ủi anh ta :
- Anh phải đi học lái xe nhanh lên, biết lái xe có thể làm công việc đưa thức ăn, nhẹ nhàng hơn làm bếp núc, hơn nữa có thể đến thành phố B đi làm, ở đấy có nhiều nhà hàng ăn, tính tình mấy ông chủ cũng dễ chịu hơn. Ở thành phố C này nhà hàng ăn ít, người muốn làm lại đông, chủ lại khó tính. Nhưng dù anh có chuyện gì bực tức ở ngoài cũng không được đem về trút giận lên vợ con, anh là đàn ông , phải chiều vợ, chiều con, tại sao cứ phải mắng vợ con chứ? – Nói xong anh đứng dậy. Lên chỗ tôi ăn cơm, tiện thể làm quen với mấy cô đến chơi luôn.
Anh chồng không nhận lời, bảo muốn ngồi một mình, Jason thấy anh đã bình tĩnh, liền nói với Carol:
- Vậy thì chúng ta lên.
Carol theo Jason lên lầu, về đến phòng 206 đã thấy Ngải Mễ rửa sạch vết thương và bôi thuốc cho Khiết Tâm, Khiết Tâm đầu tóc đã chải gọn gàng, cũng đã bình tĩnh trở lại.
Jason giữ Khiết Tâm và con lại cùng ăn cơm, tất cả ngồi quanh bàn. Rất nhiều thức ăn, nhưng sự việc vừa rồi làm mọi người kém vui, không khí có phần nặng nề. Khiết Tâm nói :
- Xin lỗi, vì tôi mà buổi họp mặt của các bạn kém vui .
Carol không nén nổi, hỏi :
- Tại sao đằng ấy lại lấy một ông chồng như vậy? Vừa không chịu khó học , vừa không chịu được gian khổ, lại độc ác, yêu anh ấy ở điểm nảo?
Khiết Tâm ngượng ngùng , không muốn nói đến chuyện chồng con. Chồng Khiết Tâm tên là Lưu Đại Vĩ, vốn là học sinh của Khiết Tâm. Hồi Khiết Tâm dạy ở đại học Q, Đại Vĩ học phụ đạo để thi đại học, quen Khiết tâm ở lớp phụ đạo này. Lúc Đại Vĩ theo đuổi Khiết Tâm rất ôn tồn nhẹ nhàng, người cũng sáng sủa đẹp trai, Khiết Tâm yêu anh ta lắm.
Vừa lấy được giấy đăng ký kết hôn, chưa kịp tổ chức lễ cưới thì Đại Vĩ lộ ngay bản chất. Thì ra cái ôn tồn, dịu dàng của anh ta có tính đối phó, có tính thời gian , chỉ là để chinh phục Khiết Tâm, làm ra vẻ dịu dàng nhằm che đậy cái tự ti cộng thêm cái tự kiêu . Tính tình anh ta nóng nảy, thô bạo , hay nghi ngờ , lúc nào cũng cảm thấy Khiết Tâm xem thường học vấn của mình, nghi ngờ Khiết Tâm ngoại tình, hai người thường xảy ra mâu thuẫn. Khiết Tâm đòi hủy đám cưới, anh ta dọa không cưới sẽ giết cả nhà Khiết Tâm. Khiết Tâm sợ , lại bị Đại Vĩ dỗ ngon dỗ ngọt, hơn nữa gia đình cũng đã nói, đã gửi thiếp mời khách , không cưới gia đình không còn mặt mũi nào, cho nên phải miễn cưỡng tổ chức đám cưới.
Cưới nhau xong, Đại Vĩ bỏ hẳn cái mặt nạ dịu dàng, để lộ bộ mặt hung ác, hơi một tý là quát mắng nạt nộ, có lúc còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay . Nhưng sau mỗi lần ầm ĩ, Đại Vĩ lại khóc lóc xin lỗi , hứa từ nay không tái phạm, rồi lần sau của lần sau, lần sau tiếp lần sau . Hôn nhân của họ đi vào ngõ cụt sợ hãi, Đại Vĩ không đối xử tốt với Khiết Tâm, cũng không chịu buông tha Khiết Tâm, sống cùng sống, chết cùng chết.
Từ này có được cô con gái, Đại Vĩ như bắt được con tin, hơi một tý lại đòi đưa con đi, đòi giết con, làm cho Khiết Tâm không dám nói đến ly hôn. Khiết Tâm ra nước ngoài, rất muốn đưa con gái theo, chị bàn với Đại Vĩ đưa con đi trước, bảo anh sang Mỹ chỉ có thể làm thuê trong các cửa hàng ăn, đi làm như thế sẽ rất vất vả, anh không chịu đựng nổi. Nhưng Đại Vĩ không nghe, nói đưa con sang Mỹ, vậy có cần anh ta nữa không? Nếu ra nước ngoài thì hai người cùng ra, bằng không phải ở nhà. Khiết Tâm biết chồng sẽ không chăm sóc con gái, rất hay đánh mắng nó, cho nên đưa con đi , đành phải đưa Đại Vĩ đi theo.
Nhưng Đại Vĩ học lực kém, không muốn học, không thi được TOEFL, GRE. Khiết Tâm khuyên anh nên về nước anh không chịu, bảo về nước không có việc làm, không có vợ con, còn mặt mũi nào. Đại Vĩ có ý định sang Mỹ sẽ sinh sống bằng nghề cờ bạc , anh ta nghe nói ở New York có những ông bà già người Hoa không có công ăn việc làm, không có thu nhập, chỉ sống bằng nghề cờ bạc ở thành phố Atlantic . Ở đấy, mỗi sòng bạc tặng cho khách đến chơi một tín phiếu năm chục đô để khuyến khích họ vào choưi , mấy ông bà già kia đem đổi thành tiền mặt , chi trả tiền ô tô đi lại, ăn ba bữa trong ngày ,tiền còn thừa để trả tiền thuê nhà. Ngày nào họ cũng đến sòng