Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2732 lượt.
m con trai, đội tóc giả con trai sau đó bốn người ngồi chung trên chiếc ca nô từ từ rời khỏi đảo.
“Chia nhau ra hành động, nhiều nhất chỉ được hai người, đi nhiều sẽ gây sự chú ý”. Mộc Dịch Triệt nhìn Ngải Ái. “Tôi đi cùng cô ấy”.
“Không được”. Bắc Minh Hàn nhàn nhạt lên tiếng, nắm đầu vai Ngải Ái. “Tôi đã đồng ý đưa Tiểu Ái đi gặp Mộc Duệ Thần nên tôi phải hoàn thành lời hứa của mình”.
“Cô ấy đi với tôi an toàn hơn”. Ánh mắt Mộc Dịch Triệt tức giận. “Thân phận của cô ấy không thể để người của Mộc gia phát hiện ra, Bắc Minh Hàn”.
“Tôi đi với Mộc Dịch Triệt”. Thanh Dạ nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng, kiên quyết. “Mộc Dịch Triệt, anh và tôi là một đội”.
“Thanh Dạ?”. Mộc Dịch Triệt kinh ngạc. “Cô uống lộn thuốc à, cô vốn ghét tôi mà”.
Thanh Dạ liếc mắt nhìn Mộc Dịch Triệt, rồi cầm chiếc còng tay còng vào tay cả hai.
Mộc Dịch Triệt nhướng mày, bất mãn nhìn cô.
“Thanh Dạ, đừng lộn xộn, đây không phải lúc để cô làm càn”.
Cho dù đi tới đâu, Thanh Dạ vừa nhanh nhẹn vừa có óc phán đoán gặp bất kỳ tình huống nguy hiểm nào vẫn có thể sống sót nhưng Ngải Ái thì khác, cô bé cần được bảo vệ.
Nơi này người thông thạo nhất là Mộc Dịch Triệt, cho nên anh không thể yên tâm gia cô cho Bắc Minh Hàn, người mà anh đang lo ngại.
“Tôi muốn cùng một đội với anh”.
Thanh Dạ hung hăng trừng mắt, lặp lại, từng chữ từng chữ, vẻ mặt vô cùng cau có.
Ngải Ái thấy vậy, vội kéo áo Bắc Minh Hàn giảng hòa: “Mộc Dịch Triệt, tôi đi cùng Bắc Hàn, dù sao tôi cũng nhờ anh ấy dẫn tôi đến đây…”
Cô nhìn thấy mặt Mộc Dịch Triệt tối thui, đành quay mặt sang nhìn Thanh Dạ. “Quyết định vậy đi, hai người cũng phải cẩn thận nhé. Tôi và thiếu gia của cô sẽ đi với nhau, nhớ giữ liên lạc”.
Bắc Minh Hàn nhướng mắt, vẻ mặt như đang chờ đợi điều gì đó.
Ba phút sau…
Mộc Dịch Triệt phát thảo ra giấy thứ gì đó, giọng khinh bỉ. “Bắc Minh Hàn, anh được lắm”.
Bắc Minh Hàn cầm lấy tấm bản đồ, nụ cười trên môi vẫn rất tự nhiên. “Tôi không hề đe dọa anh, Mộc thiếu gia”.
Thanh Dạ nhìn thấy ánh mắt chỉ trích mình của Mộc Dịch Triệt, cúi thấp đầu.
Anh đã vẽ bản đồ hòn đảo cho Bắc Minh Hàn, Mộc Dịch Triệt thấy bất an – Rõ ràng Bắc Minh Hàn đã lợi dụng anh, dùng Ngải Ái để lợi dụng anh.
Như hiện tại, Bắc Minh Hàn chỉ dựa vào việc phân nhóm mà đã có thể bắt anh ngoan ngoãn giao bản đồ cho hắn.
Mộc Dịch Triệt sầu não, trừng mắt nhìn Thanh Dạ đang cúi đầu. Cô bé theo Bắc Minh gia, một lòng làm vệ sĩ của Bắc Minh Hàn ư? Nếu không do con bé này phá đám thì anh đã có thể bảo đảm được sự an toàn của bé con…
Thanh Dạ không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm ngón tay út của Mộc Dịch Triệt. Mặt anh biến sắc, khó hiểu nhìn Thanh Dạ, cô bé chủ động nắm tay anh. Cô bé vốn ghét việc đụng chạm với đàn ông lại chủ động nắm tay anh… Điều này cho thấy – Cô bé có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
*****************
Nửa tiếng sau, ca nô tiếp cận hòn đảo của Mộc thị, bốn người an toàn đặt chân lên một vùng khá hẻo lảnh trên hòn đảo, Bắc Hàn không nói gì với Mộc Dịch Triệt, chỉ liếc nhìn Thanh Dạ như ám hiệu điều gì đó tiếc rằng Ngải Ái không chú ý, Mộc Dịch Triệt im lặng không nói gì.
Có thể nghe được tiếng nhạc xập xình vui nhộn, Bắc Minh Hàn cười nói với Ngải Ái. “Tiểu Ái, chúng ta đi thôi”.
Ngải Ái quay đầu nói cảm ơn với Mộc Dịch Triệt. “Mộc Dịch Triệt, cảm ơn anh đã đồng ý đưa tôi đến đây, tôi biết nơi này với anh rất nguy hiểm, cho nên anh nên… quay về đi”.
Ánh mắt Mộc Dịch Triệt khá bình tĩnh, nhìn Ngải Ái một lúc lâu rồi gật đầu.
“Nếu em muốn anh đi”. Anh bình tĩnh nói. “Anh đưa em đến đây cũng vì không muốn lại thất hứa một lần nữa”.
Ngải Ái cong môi cười.
“Ừ”
“Cô bé, chúng ta nhanh đi thôi”. Bắc Hàn lên tiếng, cười tươi.
Anh nắm tay Ngải Ái không hề quay đầu lại, đi theo những chỉ dẫn trong bản đồ.
************
“Anh thích cô ấy thật lòng à? Sao giờ lại định trốn?” Thanh Dạ châm chọc anh chàng đang muốn về tàu ngầm. “Mộc Dịch Triệt, anh nhẫn tâm để cô ấy đi với thiếu gia á?”
“Nếu tôi không làm thì Tiểu Dạ cô chính là đàn em của Bắc Minh Hàn, anh ta lợi dụng cô chỉ để tôi rời khỏi đây. Giờ cô khuyên tôi không sợ rằng phản bội lại chủ nhân của mình à”.
Mộc Dịch Triệt dừng chân lại, quay người đứng đối diện với Thanh Dạ, lạnh nhạt. “Vừa nãy cô ra ám hiệu với tôi, có phải là cô nghe theo mệnh lệnh của Bắc Minh Hàn. Nếu muốn nói gì thì nói đi”.
Mặt Thanh Dạ biến sắc, mở khóa còng ra. “Được. Tôi nói cho anh biết. Tiểu thư Ngải rất có khả năng… chín phần mười sẽ chết. Cho nên tôi không muốn để anh… mất công”.
Mộc Dịch Triệt cau có. “Nói cho tôi biết, rốt cục tại sao Bắc Minh Hàn lại tới đây?”
Thanh Dạ lắc đầu. “Tôi không biết, thiếu gia rất bí mật, anh ta không hề tiết lộ kế hoạch cho chúng tôi. Nhưng…”
Cô cởi đồng hồ ra đưa cho Mộc Dịch Triệt. “Anh xem đi, có lẽ anh sẽ hiểu được lý do tôi có cảm giác nguy hiểm”.
Mộc Dịch Triệt cầm đồng hồ, mở mặt trong ra, nhìn từ trường nhấp nháy liên tục, nhất thời hít vào thật sâu.
Đây là món quà anh tặng Thanh Dạ nhân dịp sinh nhật mười