XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.

ề bên cạnh Mộc Thận, thả tao ra”.
Vệ Thu Ninh giận dữ mắng chửi, nhìn người con trai cao lớn, hai mắt đỏ lên hằn tơ máu.
“Mộc Duệ Thần, mày cứu tao hả? Mày muốn tao đi đâu? Ha ha ha! Thật nực cười”.
Anh nặng nề bước vào phòng, dáng người cao lớn xuất hiện. Mộc Duệ Thần dừng lại, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ bị điên, bình tĩnh nói.
“Con không ngờ mẹ lại hận con đến vậy”.
“Chắc mày mong tao chết lắm phải không?”
Vệ Thu Ninh ngã vật vào trong tường, mắt mờ đục. “Lão già lợi dụng tao để uy hiếp mày nhiều năm. Tao chết Mộc Thận sẽ không còn ai để lấy ra đe dọa mày. Tao chết mày có thể quên thân phận đáng sỉ nhục của mày… Tao nói cho mày biết mày là con của tao và lão già Mộc Thận. Ông nội mày cưỡng hiếp tao, bắt tao sinh ra mày, lại còn đánh chết chồng tao… Tao hận bọn mày nên tao vẫn muốn sống. Tao chấp nhận bị làm nhục vì chỉ cần tao còn sống được ngày nào là tao có thể trả thù, trả thù mày, trả thù tất cả các người”.
Mộc Duệ Thần im lặng, đứng tại chỗ, tóc mái che đôi mắt anh cho nên không thể nhìn được vẻ mặt của anh đang tức giận hay đau thương.
“Rất hận…”. Vệ Thu Ninh ngã xuống đất, nước mắt giàn dụa. “Mộc Duệ Thần, có nhớ không? Vào cái ngày mày được một ngày tổi, tao tặng cho mày một món quà sinh nhật. Tao cầm dao, muốn cắt động mạch chủ của mày nhưng do mềm lòng mà cắt chệch đi, cho nên mày mới bị đưa đến phòng nghiên cứu được cứu sống, mày sống tới tận bây giờ và trở thành người thừa kế của Mộc gia. Tao rất hận… Hận mày và hận cả tao. Tại sao lại không cảm đảm giết người của Mộc gia”.
“Mộc Duệ Thần. Tao không muốn đi khỏi đây. Tao muốn vĩnh viễn ở bên cạnh Mộc Thận và tao muốn mày vĩnh viễn bị giam cầm, bị lão già đó uy hiếp, mày cứ hận tao, oán tao đi. Bởi vì tao là mẹ mày… Ha ha ha”.
Hành động của Vệ Thu Ninh điên cuồng làm Kiều An Kỳ ngây người không dám hỏi, nép sau lưng Mộc Duệ Thần, nắm áo anh, sợ hãi.
“Anh, em sợ… Mẹ… mẹ…”
“Tối nay tạm thời hãy ở đây”
Mộc Duệ Thần giương mắt, trong đôi mắt lạnh lẽo là vẻ bình thản, anh bình tĩnh nói, không nhúc nhích.
“Sáng mai lên đường, thưa mẹ”.
Vệ Thu Ninh nhìn gương mặt Mộc Duệ Thần trong ánh sáng chói lóa, hoảng hốt mở to mắt, kinh sợ nhìn gương mặt lạnh nhạt, lắc đầu, lảm nhảm.
“Mày là đồ máu lanh, những người trong Mộc gia đều là yêu quái, tất cả những người trong Mộc gia đều là lũ điên, một lũ điên”.
Mộc Duệ Thần quay sang Angel. “Nghỉ đi, em”.
Nói xong, đang định quay người đi ra ngoài.
Két. Tiếng mở cửa vang vọng.
Ba người đồng thời giương mắt nhìn lên.
Chỉ thấy có một người con trai vóc dáng nhỏ bé, tay cầm khẩu súng, mặt trắng bệch, trong đôi mắt là sự giận dữ và hận thù.
Tất cả hận thù dường như đều dành cho Mộc Duệ Thần.
Kiều An Kỳ. “Anh là…”
“Đúng là người của Mộc Thận rồi”. Vệ Thu Ninh hưng phấn la lên, khua đôi tay bị xiềng. “Người đến đón ta đấy, ta ở đây, mau tới đưa ta đi”.
Mộc Duệ Thần ngẩng đầu lên, quay người đối diện với người con trai có vóc dáng nhỏ nhắn. Đôi mắt đen lạnh lẽo, môi công lên cười quyến rũ, lặng lặng phun ra một câu. “Cậu muốn gì?”
Người con trai đó có ánh mắt lạnh người, đầu ngón tay nhúc nhích, lạnh nhạt.
“Giết anh”.
“Tại sao?”
“Tôi hận anh”.
Thân hình cao lớn của Mộc Duệ Thần đứng nguyên tại chỗ sừng sững như một vị thần.
Anh nói. “Được”
Tại sao, tại sao đôi mắt sâu thẳm như đại dương lại bình tĩnh đến vậy, lạnh nhạt đến vậy khiến cô đau lòng hơn.
Ngón tay bóp cò của Ngải Ái run rẩy, cô ngẩng đầu nhìn anh có khuôn mặt như vị thần, hít vào thật sau, ngực đau rát.
Nếu Mộc Duệ Thần chết… Nếu… không có Mộc Duệ Thần nữa? Cô sẽ vui vẻ chứ? Cô sẽ ra sao đây….
Anh lẳng lặng nhìn cô, nhìn về phía họng súng, mỉm cười, nụ cười quyến rũ, chỉ cần liếc mắt một cái sẽ không thể quay đi đâu.
“Tôi sẽ không nhúc nhích và cũng không đi đâu, cậu cứ ngắm ở đây”.
Giọng anh thật dịu dàng, đứng đối diện, ngay trong tầm ngắm của cô.
Ngải Ái trừng mắt nhìn anh, rất lâu, ánh mắt vô hồn. Cô không nhìn rõ phía trước vì có một tấm màn che mất tầm nhìn, môi sớm bị cắn nát, tay cô run rẩy, chân mềm nhũn.
Sau đó, cô nghe “đoàng” một tiếng thật lớn…
Cô đã bóp cò…
Cô nghe có tiếng Mộc Duệ Thân la khẽ, cô nghe tiếng hét của Kiều An Kỳ.
“Không. Chị Tiểu Ái, đừng giết anh… em”
Cô nghe tiếng của người đàn bà điên cười lớn.
“Báo ứng, đây là báo ứng. Mộc Duệ Thần, đáng đời mày. Đây là báo ứng do mày vẫn còn sống tới hôm nay. Haaaaaaaaaaaaaa”.
Những âm thanh chui vào tai Ngải Ái, đau đớn tới mức cô muốn phát điên.
Ngải Ái ngẩng đầu, nước mắt trào ra như chuỗi ngọc. Một viên… Hai viên… Thành hình vòng đeo cổ, ngực Ngải Ái lạnh toát, rét run. Cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần nằm trong vũng máu… Cười với cô… Nụ cười luôn trên môi anh… Đó là nụ cười rất đẹp.
“Bé con”
Cô nghe tiếng anh gọi mình, bước chân tới, ôm chầm lấy Mộc Duệ Thần, ôm chặt lấy anh, khóc không ra tiếng. “Anh ơi, tại sao anh không tránh! Mộc Duệ Thần, tại sao anh không tránh. Anh là đồ ngốc, đồ ngu, đồ điên. Anh xuất sắc lắm mà và anh cũng thông minh nữa. Tại