Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2671 lượt.
dậy. “
“Đừng có nói bốn chữ đó tùy tiện thế chứ. Tôi không có hứng thú đi yêu thương nhớ nhung trẻ con. Thả tôi ra! Tôi có chuyện muốn nói với cậu!”.
Soạt soạt soạt.
Chẳng hiểu quay ngang quay ngửa thế nào mà cô vẫn chẳng thoát khỏi tay Mộc Duệ Thần còn bị thằng nhóc bế lên.
“Này, không nghe tôi nói gì à? Thả tôi xuống!”.
Mộc Duệ Thần làm lơ. Ngải Ái biết có nói gì cũng vô dụng nên ra sức vùng vẫy, giãy giụa, uốn éo mãi cho đến khi nghe một tiếng động giống như cái gì đó bị rớt xuống đất.
“Cái gì rớt vậy?”
“Sở trường của chị là chọc tức tôi phải không?”. Mộc Duệ Thần trừng mắt với cô, nổi cáu. “Một nô lệ khôn ngoan là phải biết lấy lòng chủ nhân. Hay là chị muốn tôi lúc nào cũng gọi chị là ngốc nghếch!”.
Khỉ thật! Thằng nhóc này lại còn ngang nhiên chế giễu chỉ số thông minh của cô nữa chứ!
“Này, tôi nói cậu thả tôi xuống, ai cho cậu ôm tôi hả? Này, khăn tắm của cậu rớt rồi kìa… Mà cả người cậu tôi cũng nhìn không sót một chỗ rồi, xem nữa cũng chẳng chết. Cậu thả tôi xuống tôi gài lên cho cậu, được chứ?”
Cả người cậu tôi nhìn không sót một chỗ…
Mặt Mộc Duệ Thần không được tự nhiên cho lắm, nhìn sang chỗ khác, thả cô xuống rồi đứng chôn chân tại chỗ như chủ nhân đợi nô tì hầu hạ.
“Còn đứng ngây ra đó. Còn không nhanh cài lại cho tôi!”.
MỘT VIÊN Ô MAI KHÁC
“Gấp gáp cái gì. Cứ từ từ!”. Ngải Ái ngồi xổm xuống đất, nghiêng đầu sờ soạng.
Tay nhặt được chiếc khăn tắm rồi lại phải lần lên trên đùi của thằng nhóc tìm eo của nó cấp tốc quấn khăn tắm rồi đứng phắt dậy lùi ra xa khoảng mười bước chân thở hắt một cái.
Cô thật sự không biết thằng nhóc học đâu cái chủ nghĩa chủ nhân – nô lệ? Cái thói phân biệt đối xử như thế thật tàn nhẫn.
Mộc Duệ Thần quay mặt nhìn Ngải Ái, Ngải Ái ngây ngốc nhìn lại cậu.
Rồi cậu bước tới gần cô. Ngải Ái thét lớn:
“Đừng ở đó đừng nhúc nhích! Tôi có chuyện muốn hỏi cậu đây!”.
“Nói!”. Mộc Duệ Thần không kiễn nhẫn nói.
“Hôm qua cậu đâu có bị thương đâu. Máu trên người cậu rõ ràng không phải của cậu, chẳng qua cậu chỉ muốn tranh thủ sự đồng cảm của tôi phải không?”
“Tôi có nói tôi bị thương chưa, cũng chưa nói máu trên người tôi là của tôi. Đều là do chị tự đoán ra. Chị nói tôi tranh thủ sự đồng cảm ư?”
Cậu liếc mắt nhìn cô một cái.
“Tôi việc gì phải tranh thủ sự đồng cảm của chị?
Ngải Ái chợt hiểu ra Mộc Duệ Thần đang nhìn cô bằng ánh mắt giễu cợt.
Cô trừng lại cậu, mấp máy môi phun ra mấy chữ:
“Đồ lừa gạt!”.
Sắc mặt Mộc Duệ Thần nhanh chóng biến đổi:
“Ngải Ái, chị có giỏi thì lặp lại cho tôi!”.
Bờ môi Ngải Ái giật giật mấy cái, rất muốn đem những lời vừa nói nuốt lại vào bụng. Đứng trước Một Duệ Thần, có nói gì cũng rước họa vào người thôi.
Nghĩ tới đó, cô đi nhanh tới phòng ngủ, đóng sầm cửa, khóa lại.
Tối nay tôi phải phạt cậu, cho cậu ngủ trên ghế sofa.
Khóa chặt cửa xong, Ngải Ái áp tai nghe ngóng một lúc không thấy có bất kỳ động tĩnh gì cũng không nghe thấy tiếng Mộc Duệ Thần tức giận dậm chân dậm cẳng đi tới phòng ngủ.
Cô thở ra một cái rồi đi tới giường nhẹ nhàng nằm xuống.
Ngẩng đầu nhìn trần nhà, miệng cô khẽ cong lên.
Ha ha. Đây là lần đầu tiên giằng co với Mộc Duệ Thần và đi trước thằng nhóc một bước.
Lần đầu tiên cãi nhau với nó mà không bị thua thiệt.
Lần đầu tiên nhìn thằng nhóc tức giận đỏ bừng hết cả mặt như quả cà chua…
Cô rất thích, thằng nhóc con cô không đáng ghét như thế.
Nhưng điều quan trọng nhất là thằng nhóc không bị thương, cô nhẹ nhõm thở ra.
Cô không hề muốn thằng nhóc vốn dĩ rất kiêu ngạo đó bị thương.
Trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ dần dần trở nên ngổn ngang.
Ngải Ái nhắm mắt lại, ngây ngô ngủ…
…
Sáng sớm. Bị lực nặng đè lên người tới mức Ngải Ái thở không ra hơi. Cô thở hắt ra khổ sở rồi mở choàng mắt.
Sau đó, cô nhìn xuống chiếc áo T-shirt rộng thênh thang của mình bị xốc lên lộ cả chiếc áo ngực.
Bờ eo trắng nõn bị phơi cả ra dưới ánh mặt trời.
Cái tiếp theo đập vào mắt cô chính là cánh tay đang đặt trên eo cô… Cô nhìn xuống chân thấy chân mình bị quấn bởi một đôi chân thon dài…
Cô lại quay mặt qua nhìn thấy một gương mặt đẹp trai trẻ con đang ngủ say – Chính là Mộc Duệ Thần.
Cô là gốc cây.
Mộc Duệ Thần là con gấu.
Mộc Duệ Thần ôm cứng lấy cô không có nổi một khe hở, hai cơ thể dính sát vào nhau, hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi thở của thằng nhóc đang phả đều đằn vào trong cổ cô.
Cuối cùng, cô nhìn xuống cổ. Hôm qua ở đó đã xuất hiện một dấu nhỏ như quả dâu tây, bây giờ lại xuất hiện thêm một dấu nữa… hình ô mai trên làn da trắng của cô.
Sao lại thế này?!
Ngải Ái nhìn trần nhà gào lên:
“Tôi đã khóa cửa chính, cửa sổ, vậy thằng nhóc vào bằng đường nào trời?”!
“… Ừ…”. Người bên cạnh hơi rục rịch, đôi mắt đen từ từ mở ra sau đó nói giọng ngái ngủ. “Đừng có quậy…”
“Hay là mình đang nằm mơ…”. Ngải Ái không để ý tới thằng nhóc, lẩm bẩm chắc mẩm rằng đây không phải thực tế. “Chủ nhân, cho tôi chỉ thị đi!”.
Mộc Duệ Thần cuối cùng cũng tỉnh ngủ mấy chục giây sau đó. Cậu mở hai mắt sáng n