Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

xe họ tạm thời phải dừng lại gần cột đèn tín hiệu được dựng lên tạm thời trên quốc lộ B100, đội công trình của nhà nước đang tu sửa một đoạn đường, bởi vậy xe ở hai bên được sắp xếp luân phiên đi qua.
“Thế à.” Chu Diễn chỉ trả lời lại một câu như vậy, rồi không nói thêm gì nữa.
Đèn tín hiệu chuyển thành màu xanh, bọn họ bắt đầu tiến lên phía trước.
Tri Kiều im lặng suy nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi Chu Diễn: “Anh đã biết trước?”
Lúc xe chạy tới Lorne, bầu trời bắt đầu mưa lất phất. Chu Diễn trầm mặc, Tri Kiều cũng không nói gì. Cần gạt nước đong đưa qua lại trên kính chắn gió ô tô, thỉnh thoảng phát ra âm thanh chói tai, nhưng bọn họ lại không hề chú ý.
Bọn họ nhớ lại khi ở trên quốc lộ M1, dường như mưa làm cho những chiếc xe chở dầu chạy không kiêng nể gì cả cũng phải đi chậm lại, lúc đến nội thành Melbourne, Chu Diễn rẽ ngoặt đi vào đường cao tốc sân bay Tullamarine, bọn họ không biết những gì đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng Tri Kiều bỗng nhiên cảm thấy, bất cứ điều gì cũng được, cô muốn cùng Chu Diễn tham gia trận đấu, cô thích cảm giác cùng anh cố gắng hoàn thành nhiệm vụ…… Cho dù có lẽ, không bao lâu sau, sau khi hai người trở về Thượng Hải, họ có thể trở thành người lạ qua đường —— cô nghĩ không ra nếu bọn họ không thắng trong cuộc thi này, họ còn có lí do gì để gặp lại nhau.
Mưa càng lúc càng to, biến đường cao tốc thành đường “chậm” tốc, Tri Kiều nhìn cảnh tượng bên ngoài qua cửa kính ô tô mờ nước, cả đoạn đường xe đều chạy chậm lại, mỗi khi gặp tình cảnh này, cô đều luôn nghi ngờ: Người này lái xe chậm như vậy, rốt cuộc là sợ mưa làm xác suất xảy ra sự cố tăng lên, hay là……bọn họ đang thưởng thức trận mưa này?
“Xem đi, hoàng tử bão tố trở lại rồi.” Cô lẩm bẩm nói.
Một lúc sau, cô mới ý thức được mình lại lơ đãng nói ra những điều suy nghĩ trong lòng, cô không khỏi xấu hổ nhìn về phía Chu Diễn.
Anh cũng nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.
Bỗng nhiên, anh cười rộ lên, như bất đắc dĩ nhưng lại tinh nghịch giống trẻ con: “Có đôi khi tôi cảm thấy mình đã quen rồi.”
“?”
“Điều này như là một phần trong cuộc đời của tôi vậy —— tôi nói là thời tiết quái quỷ này —— nó trở thành cái bóng của tôi, cho dù không nhất thiết tôi phải thích.”
Cô gật đầu: “Sẽ có vài thứ…… không nhất thiết làm người ta phải thích, nhưng sẽ đi theo chúng ta cả đời……”
“Ví dụ như hóa đơn thẻ tín dụng hàng tháng?” Lão Hạ nói.
“Đúng vậy,” Cô cười, “Còn có ham muốn vô bờ bến của con người nữa.”
Lão Hạ vẻ mặt suy nghĩ nghiêm túc vài giây, rút ra kết luận: “Như vậy thực tế mà cô nói vẫn là hóa đơn thẻ tín dụng.”
“……”
Bọn họ lái xe trong mưa gần 90 phút mới nhìn thấy bảng chỉ dẫn giao thông đường tới sân bay, Tri Kiều ngẩng đầu nhìn bầu trời, cầu nguyện trận mưa to này sẽ nhanh chóng kết thúc.
“Bãi đỗ xe ở chỗ đó,” Cô chỉ vào tòa kiến trúc bốn tầng, “Tất cả các công ty cho thuê ô tô đều nằm ở bên trong.”
Chu Diễn lái xe chạy vào, không tốn nhiều sức lực để tìm thấy điểm đổi xe. Một người đàn ông mặc áo sơ mi đồng phục của công ty cho thuê ô tô đi đến gõ cửa kính xe bọn họ, lúc đầu họ nghĩ anh ta đến để giao nhận chiếc xe, nhưng anh ta lại lấy bức thư gợi ý ra đưa cho Chu Diễn.
“Người này nhất định vui phải biết,” Chu Diễn sau khi xem xong nói, “Bởi vì kế tiếp chúng ta phải làm công việc của anh ta.”
“Cái gì?”
“Trong này nói, chúng ta phải kiểm tra xong mười chiếc xe mới có thể quay lại xe của mình nhận bức thư gợi ý tiếp theo.”
“Nhưng chúng ta kiểm tra như thế nào?”
Dường như để trả lời cho câu hỏi của Tri Kiều, nhân viên kia đi tới đưa hai chiếc áo may ô để làm việc và một bộ công cụ kiểm tra đo lường nhỏ có thể treo trên cổ cho bọn họ, sau đó im lặng đứng sang một bên.
“Nhìn bên kia chưa?” Chu Diễn mặc áo may ô, tròng dụng cụ kiểm tra đo lường qua cổ, xuống xe.
Tri Kiều quay đầu lại, là đội nữ cổ động viên và đôi vợ chồng nhà khoa học, bọn họ đang cãi nhau.
“Xem ra,” Cô nhíu mày, “Chúng ta ngoài phải học kiểm tra xe thế nào, còn phải học cách làm thế nào để giành được khách.”
Ngay lúc cô đang nói chuyện, Chu Diễn đã bắt chước động tác dẫn xe đưa xe của một vị khách tiến đến gần vị trí của bọn họ, anh nhanh nhẹn chui vào trong xe, cắm chỗ nối của dụng cụ kiểm tra vào vào khe hở bên cạnh bình dịch trong suốt.
Tri Kiều và lão Hạ trao đổi ánh mắt với nhau, giọng điệu nửa hâm mộ nửa ganh tỵ nói: “Trên đời này không có thứ gì cậu ta không biết sao?”
“Ừm……” Lão Hạ suy nghĩ một lúc lâu, “Sinh con?”
Tri Kiều trợn mắt xem thường: “Tin tôi đi, chỉ cần đến lúc cần, hơn nữa y học cho phép, anh ấy chắc chắn sẽ làm được.”
Nói xong, cô xuống xe, đứng giữa đường bắt đầu dẫn đường cho xe đi vào bãi đỗ xe, Chu Diễn chui ra từ trong xe, dụng cụ kiểm tra in ra một tờ hóa đơn, sau khi đưa cho khách hàng, anh giơ tay làm dấu “OK”. Tri Kiều vẫy tay với anh, sau đó trở lại giữa đường “Chặn đường” vị khách tiếp theo.
“Làm rất tốt.”
Cô nghe thấy giọng nói của anh ở phía sau mình, nhưng khi cô xoay người lại, anh lại chui vào trong xe, tiếp tục hí hoáy với máy móc.