XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1394 lượt.

của mình, cá và bàn chân gấu không thể có được cả hai, ông ấy không thể cân bằng được, cho nên bố mẹ buông tay.”
Tri Kiều chưa từng nghĩ bố và mẹ cô lại chia tay như vậy, cô vẫn cho rằng lí do trong đấy là căm hận và chán chường, cô vẫn cho rằng tình cảm hai người cuối cùng cũng tan vỡ, ai cũng không chịu hiểu ai. Nhưng sự thật không phải như vậy, đi đến bước cuối này, có lẽ là do không còn cách nào nữa.
Cúp điện thoại, Tri Kiều vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Hình dáng bố cô đối với cô đã trở nên mơ hồ, thời gian ông ấy có mặt trong sinh mệnh cô không đáng là bao, nhưng hôm nay, cô lại cảm nhận được bố vẫn đang ở bên cạnh cô.
Cô đi đến bờ biển, tìm một cái ghế dài ngồi xuống. Có phải là vì Chu Diễn hay không? Vì anh đã từng nói, anh muốn trở thành người giống như bố cô.
Nhìn mặt biển trong bóng đêm, Tri Kiều không nhịn được bật cười.
Cô vẫn cho rằng mình và mẹ là hai người hoàn toàn trái ngược nhau, không có chút gì giống nhau cả, nhưng hóa ra, cả hai lại cùng yêu một loại đàn ông.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, có người ở phía sau cô ho nhẹ vài tiếng.
Cô quay đầu lại, ngạc nhiên nhận ra, là Tạ Dịch Quả.
“Tôi ngồi đây được không?” Anh ta vừa hỏi, vừa ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế dài.
Tri Kiều nhìn sườn mặt của anh ta, cảm thấy anh ta bây giờ và trước đây có gì đó không giống, nhưng rốt cuộc không giống chỗ nào, cô không nói ra được. Có lẽ, trước đây anh ra muốn cô nhìn thấy bộ mặt giả dối của mình, mà hiện tại, không cần phải giấu diếm bộ mặt thật nữa.
“Tôi nghĩ hiện tại cô rất căm hận tôi.” Anh ta đút hai tay vào túi, nhìn cô một cái.
Tri Kiều thản nhiên lắc đầu: “Kệ anh có tin hay không, nhưng không hề.”
“Vậy cô thật sự là người rất khoan dung độ lượng.” Anh ta nhếch khóe miệng mỉm cười. Vẻ mặt này trước đây rất khó tìm thấy trên khuôn mặt anh ta, anh ta luôn trưng ra bộ mặt thành khẩn cố chấp, thậm chí là gàn dở lập dị, làm người khác phải buông lỏng cảnh giác. Nhưng hiện tại, nhìn kỹ vào ánh mắt anh ta, mới phát hiện thật ra trong đôi đồng tử màu đen đơn giản kia, có thoáng qua một chút giảo hoạt.
Tri Kiều cảm thấy từ “Giảo hoạt” này, thật ra không liên quan gì đến khen hay chê, trong nhiều hoàn cảnh, đó chỉ là…… chỉ là một hình dung từ mà thôi..
“Cho nên,” anh ta nói tiếp, “Vậy tôi hẳn phải xin lỗi cô sao?”
“……”
“Nếu tôi xin lỗi cô sẽ chúc mừng tôi giành quán quân chứ?”
“Tạ Dịch Quả,”
Cô bỗng nhiên nói to: “Muốn tôi chúc mừng anh giành quán quân là chuyện không thể, tôi không bao giờ chấp nhận được hành vi của anh.”
Anh ta nhìn cô, khuôn mặt mang theo nét cười.
“Nhưng, tôi cũng không hối hận.”
Cô kiên định nói.
“……” Nét mặt tươi cười của anh ta trở nên cứng ngắc, trong ánh mắt mang theo một vài nghi hoặc.
“Nếu có một ngày có cỗ máy thời gian đưa tôi về quá khứ, tôi nghĩ tôi vẫn sẽ làm như vậy.”
Cô nhìn anh ta, không chớp mắt, “Tôi chỉ làm những việc tôi cho rằng nên làm, không đi ngược lại với lương tâm chính mình —— đối với tôi thế là đủ rồi.”
Tạ Dịch Quả mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng Tri Kiều không cho anh ta cơ hội.
Cô dứt khoát đứng lên, bước chân nhẹ nhàng, bỏ lại anh ta, cùng với biển cả phía sau.
Cô biết không phải bản thân mình đang chạy trốn, nói ở một phương diện khác, thậm chí cô còn cảm thấy mình là người chiến thắng.
Cô không chiến thắng người khác, mà là chiến thắng chính mình.
Sáng sớm hôm sau, dưới âm thanh ù ù của cánh quạt trực thăng, mọi người mang theo kỷ niệm hơn mười mấy ngày xuất phát từ hòn đảo Hamilton, quay lại Melbourne. Tri Kiều và Chu Diễn đến khách sạn lấy hành lí đã gửi ở đấy, sau đó lên chuyến bay ngay đêm đó quay trở về Thượng Hải.
Nhìn bên ngoài khoang máy bay đen như mực, Tri Kiều nhớ đi nhớ lại tất cả những gì Chu Diễn nói với cô.
“Đang nghĩ gì đó?” Hầu hết hành khách đều đang ngủ, nhưng Chu Diễn lại không hề mệt mỏi.
Tri Kiều lắc đầu, không biết nên nói từ đâu.
Cô phát hiện trên cái bàn nhỏ trước mặt anh có một tấm bưu thiếp, vì thế tò mò hỏi: “Đây là gì vậy?”
“Chẳng lẽ em không nhìn ra đây là bưu thiếp sao?” Anh hài hước hỏi lại.
“Em đương nhiên biết……”
Cô liếc mắt xem thường, “Em nói là, anh cũng viết bưu thiếp sao?”
“Vì sao không.”
“Trong ấn tượng anh rất ít khi gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn, thậm chí ngay cả e-mail anh cũng rất ít khi gửi, sao lại viết bưu thiếp chứ?”
Chu Diễn cười khẽ một tiếng, mái tóc lòa xòa che khuất một nửa con mắt: “Là viết cho Tưởng Bách Liệt.”
“…… À,” Tri Kiều kinh ngạc nhìn anh, “Là anh ta.”
Chu Diễn gật đầu: “Đêm qua tôi đã nghĩ, sau khi việc đó xảy ra, cậu ta đã trải qua những việc gì, có chìm trong đau khổ, đắm mình trong trụy lạc giống tôi không. Dù nói thế nào, tôi bỗng dưng rất muốn biết những chuyện này, rất muốn hiểu cậu ta, cho nên, tôi tìm tấm danh thiếp mà cậu ta đưa cho tôi……”
Tri Kiều nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, nói: “Cái này là đối mặt với ký ức quá khứ hay là tạm biệt?”
“Có lẽ là cả hai, con người phải nhìn lại quá khứ, thì mới có thể trưởng thành.”
“Em cho r