Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

g có cách nào làm được.
Truy cứu nguyên nhân, nụ hôn của Kỷ Lâm tối ngày hôm qua đã để cho cô ấn tượng quá sâu sắc. Đó là lần đầu tiên cô cùng đàn ông hôn môi khi cô tỉnh táo, mặc dù cô đối với Kỷ Lâm không có tình cảm gì đặc biệt, nhưng bị hôn xong, cô lại giống như thời thời khắc khắc đều muốn anh.
Lúc đánh răng nhớ, lúc ăn nhớ, ngay cả đi nhà cầu cũng muốn.
Cậu thường nghe Vu Thành Bác nói các loại đồ ăn trong KFC, Pizza Hut,… trong lòng đã sớm hâm mộ, cậu mặc dù rất muốn mẹ dẫn cậu đi, nhưng lại sợ mẹ không có tiền, vì vậy giấu ở trong lòng không dám nói.
Lần này rốt cuộc mượn Kỷ Lâm đem tâm nguyện trong lòng nói ra. Bà ngoại nói có thể lái xe là người có tiền, huấn luyện viên Kỷ có tiền, còn muốn làm ba mới của mình, mình xin dẫn mình đi ăn một bữa KFC cũng sẽ không ăn chết?
Nghe vậy, khóe môi Kỷ Lâm hơi nhếch lên, thì ra Hoàn Tử muốn ăn KFC, đừng nói là muốn ăn một bữa, dù là muốn một cửa hàng anh cũng sẽ cho cậu.
Huống chi. . . . . . Hoàn Tử muốn đi, anh cũng không tin Diệp Chi có thể bỏ mặc con trai rồi về nhà.
Nghĩ như vậy, trong lòng Kỷ Lâm lập tức hưng phấn, thậm chí quên hỏi ý kiến Diệp Chi, đã nói: “Tốt, gần đây có một cửa hàng KFC, huấn luyện viên lập tức dẫn cháu đi.”
Ánh mắt Hoàn Tử sáng lên, lập tức ngẩng đầu lên nhìn Diệp Chi cầu khẩn, con ngươi nhỏ dài trong suốt giống như con sóc con, Diệp Chi nhìn thoáng qua không thể cự tuyệt.
Diệp Chi vẫn luôn muốn làm một người mẹ tốt để cho mình đứa bé cuộc sống khoái khoái lạc lạc, nhưng tính tình Hoàn Tử thật sự là quá lạnh nhạt, lại quá hiểu chuyện, thậm chí rất nhiều lần Diệp Chi cũng không biết Hoàn Tử có phải là mình sinh ra hay không.
Cô liếc Kỷ Lâm một cái, mặc dù biết rõ Kỷ Lâm cố ý hỏi ý kiến của Hoàn Tử, tuy nhiên thế nào cũng không tức giận được, chỉ bằng việc Kỷ Lâm có thể làm cho Hoàn Tử vui vẻ, cô không thể sinh ra ác cảm với anh được.
“Đi, nhưng chỉ một lần này thôi, loại đồ ăn này không thể ăn nhiều, không có dinh dưỡng, biết không?” Diệp Chi cố gắng làm cho giọng nói của mình nghiêm túc.
“Dạ.” Hoàn Tử vội vàng gật đầu không ngừng, cầm tay Diệp Chi với Kỷ Lâm đi ra cửa, bước chân so bình thường nhanh hơn không ít, giống như rất nôn nóng, lúc này lại giống như những đứa con nít khác rồi.
Trong sân trường đại học C cũng không có nhiều sinh viên, ba người Diệp Chi tựa như người một nhà, hơn nữa ba người dáng dấp cũng không tệ, nên dọc theo đường đi khiến không ít người quay đầu lại nhìn.
Thỉnh thoảng còn sẽ có học sinh đi tới chào hỏi với Kỷ Lâm, mang trên mặt nụ cười mập mờ rõ rành rành, thậm chí còn có tiểu tử to gan lớn mật, trực tiếp nhìn Diệp Chi kêu ‘sư mẫu’, làm cho Diệp Chi mặt đỏ tới mang tai, muốn giải thích cũng không thể tùy tiện chen lời với người ta, chỉ có thể lúng túng đứng ở một bên, quả thật hận không thể lập tức đến KFC ngay.
Lúc bọn họ đi tới quán thì cũng không đông lắm, chỉ có vài cặp đang ngồi ở trong góc nói chuyện với nhau, nghe tiếng mở cửa thậm chí cũng không ngẩng đầu nhìn. Kỷ Lâm đem thực đơn đặt vào trong tay Hoàn Tử, sợ đứa trẻ không biết chữ, từ từ đọc cho cậu nghe từng món một.
“Cái này là cánh gà nướng Orléans, ừ giống như trên hình ảnh này, mùi vị rất thơm rất thơm, so với thịt bò kho tương Hoàn Tử ăn còn thơm hơn. Cái này là khoai tây chiên, cái này gọi là bánh trứng, Éc. . . . . . Huấn luyện viên cũng chưa nếm qua món này. . . . . .”
Một lớn một nhỏ đứng ở trước quầy nhìn thực đơn nghiêm túc nghiên cứu, giống như ăn một bữa KFC chuyện vô cùng nghiêm túc. Diệp Chi nhìn Kỷ Lâm ánh mắt hơi phức tạp.
Lương của tuần này
Không thể không nói Kỷ Lâm rất cẩn thận, cũng rất thích đứa nhỏ, cô chưa bao giờ gặp qua một người đàn ông đối với đứa bé có thể kiên nhẫn đến trình độ này, cho dù Mạnh Trường Thụy cũng không có.
Mạnh Trường Thụy tính tình mặc dù không tệ, trong người lại mang theo một chút văn nhân thanh cao, nói dễ nghe được kêu là văn nghệ sĩ, nói khó nghe chính là không thực tế, anh ta nhất định sẽ không có tư thái dỗ đứa bé, nhưng Kỷ Lâm không như vậy.
Anh có thể thân mật khiêng Hoàn Tử lên trên bả vai, có thể cùng Hoàn Tử xem phim hoạt hình, còn có thể dùng hết toàn lực vì thăm dò một thói quen nhỏ của Hoàn Tử , những thứ này Mạnh Trường Thụy đều làm không được.
Có lẽ Kỷ Lâm thật sẽ là một người ba tốt, Diệp Chi chợt có ý nghĩ như vậy. Cô bỗng giật mình, vội vàng hất đầu một cái, vội vàng chỉ mấy món ăn mà không cần suy nghĩ, rồi đi theo Kỷ Lâm ngồi vào một vị trí gần cửa sổ.
Hoàn Tử lần đầu tiên ăn KFC, nên rất hưng phấn, nhìn những cánh gà vàng ươm có lớp da giòn rụm muốn bốc tay ăn, nhưng Kỷ Lâm dùng khăn giấy gói kỹ lại cho cậu rồi mới đưa cậu ăn từng miếng từng miếng một.
Ba người mặc dù không nói lời nào, chỉ cúi đầu ăn, nhưng là không khí lại hài hòa không ngờ, khiến nhân viên phục vụ đứng ở quầy chọn món không kiềm được nhìn vài lần.
Bọn họ ở KFC dùng bữa ngon lành, mà ở nhà họ Diệp là một cảnh tượng khác.
Diệp Khung thật vất vả mới về nhà một lần, lại không nhìn thấy Diệp Chi với Hoàn Tử, sắc mặt không tốt.
Mẹ


Disneyland 1972 Love the old s