Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ái rốt cuộc khó khăn nặn ra mấy chữ, “Em...em mang thai, lần này sợ rằng có chút khó khăn.”
Độc Giả Ngoài Dự Tính
“Uống nước.” Kỷ Lâm đem một ly nước ấm đạt trên khay trà, đẩy tới trước mặt Triệu Thanh Uyển, rồi mới ngồi xuống đối diện cô, “Chuyện gì xảy ra?”
Anh không có đưa Triệu Thanh Uyển về nhà cha mẹ mình mà dẫn cô đến phòng trọ nhỏ của mình, cô gái này tâm cơ không phải nặng bình thường, ngộ nhỡ bị cha mẹ thấy sợ rằng lại sinh ra hiểu lầm. Mà Kỷ Lâm cho dù một chút xíu cũng không muốn dính dáng với cô ta.
Sáu năm trước, mẹ Kỷ bệnh nặng, nguyện vọng lớn nhất là muốn gặp lại con gái nhỏ bị mất cách đây 26 năm. Lúc đó, thượng tướng Kỷ đã sớm không còn ôm hi vọng tìm được con gái, nên tìm Triệu Thanh Uyển xuất thân là một cô nhi cho cô giả trang thành con gái đã đánh mất của bọn họ.
Nhưng không ngờ không lâu về sau, Kỷ Lâm phát hiện bạn gái, Nhạc Du, của đoàn trưởng bọn anh, Úc Lương Tranh, chính là em gái nhỏ bị thất lạc 26 năm của mình.
Hai năm trước, cô rời khỏi Chu Nhân Mạnh, tìm một kim chủ khác. Bởi vì Chu Nhân Mạnh đã sớm không thể thỏa mãn dã tâm của cô, cô làm nhân tình bí mật của Chu Nhân Mạnh ba năm, tiếp xúc nhiều với người tầng lớp cao trong xã hội, mơ ước ban đầu chỉ là có nhà, có xe, có tiền dư tiêu xài, sau bắt đầu chưa thấy đủ.
Năm trước, cô lại dính líu một nhân viên cấp cao, chánh tổng của một tỉnh, vốn tưởng rằng lần này chất lượng cuộc sống sẽ nâng cao một bước, ai biết lại không cẩn thận đụng phải tổ ong vò vẽ.
Vợ của nhân viên cấp cao này có chút bối cảnh, phạm vi quen biết rất rộng, nếu phát hiện chồng mình ở bên ngoài có cô gái khác, tuyệt đối không nương tay.
Những người quen biết đều biết bí mật đó, nhưng Triệu Thanh Uyển không biết mà cùng vị nhân viên cấp cao đó vô cùng thân thiết. Cô vốn cho là mình không có rêu rao thì không có người nào biết, không nghĩ tới là hai năm sau bị vợ của nhân viên cấp cao kia phát hiện.
Cô gái kia xuống tay không chút nể tình, ác độc muốn giết chết Triệu Thanh Uyển. Nếu không phải cô cơ trí, bây giờ sợ rằng không chết thì cũng là nửa tàn phế.
Nhân viên cấp cao kia cũng hèn nhát, vô cùng sợ vợ. Cho dù Triệu Thanh Uyển đi theo anh ta hai năm, đến thời điểm mấu chốt thì tí xíu cũng không chịu bảo vệ cô.
Cố tình lúc này, Triệu Thanh Uyển phát hiện mình mang thai ba tháng, cô không dám đi phá thai, sợ cô gái kia ở trong bệnh viện giở trò.
Làm thế nào? Trốn không xong, chạy không thoát, tính tình Triệu Thanh Uyển cũng không phải ngồi chờ chết, bất đắc dĩ rốt cuộc tìm Kỷ Lâm.
Kỷ Lâm khó chịu, trầm mặc nghe Triệu Thanh Uyển kể lại xong, không nói giúp một tay, cũng không nói không giúp.
Triệu Thanh Uyển sốt ruột, nước mắt lại dâng lên, theo lông mi lăn xuống trên đất, làm ướt khuôn mặt thanh lệ, xem ra tư vị rất điềm đạm đáng yêu, “Kỷ Lâm, anh giúp em lần này đi một lần cuối cùng, em van anh.”
Miệng Kỷ Lâm nhếch lên đầy châm chọc, “Tôi không hiểu một chuyện.”
Triệu Thanh Uyển sững sờ, “Cái gì?”
“Làm sao cô có thể yên tâm thoải mái đi phá hư gia đình người ta như vậy?” Tuy một cây làm chẳng nên non, nhưng Triệu Thanh Uyển là tiểu tam, hai cái này tính chất không giống nhau.
“Em...em biết anh nhìn em không nổi.” Triệu Thanh Uyển cắn môi, âm thanh nghẹn ngào, “Nhưng em có cách gì? Em không phải Nhạc Du, em không có ba mẹ giàu có. Tất cả đều một mình chèo chống. Em không như vậy còn có thể làm thế nào.” Nói xong lời cuối cùng thậm chí còn cắn răng nghiến lợi.
Mắt phượng của Kỷ Lâm híp lại, ánh mắt lạnh lùng sáng lấp lánh, “Cô đừng quên, cục cưng nhà chúng tôi một mình ở bên ngoài sinh sống 26 năm.” Anh dừng một lát, lời nói sắc bén, không chút lưu tình, “Cô gái không cha không mẹ còn nhiều mà, người ta còn quang minh chính đại sống, mà không phải giống cô đi làm tiểu tam.”
Lòng Triệu Thanh Uyển đau như xoắn, từng chữ từng câu của anh giống như nặng ngàn cân, hung hăng nện trong lòng, máu thịt cũng mơ hồ giống như bị nghiền nát, nhưng cô phải mạnh chống đỡ. Ngay cả người ở trước mắt này là người đàn ông cả đời cô cũng không muốn cầu xin, cô nỗ lực nghĩ trước mặt anh giữ vững tự ái, nhưng vì tiếp tục sinh tồn thì cái gì cô cũng có thể bất chấp.
“Kỷ Lâm, em thề, nếu chuyện này giải quyết xong em sẽ không xuất hiện tại trước mặt anh nữa.” Triệu Thanh Uyển cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi trên áo gió màu đen, dừng một lát thấy Kỷ Lâm không có phản ứng, cô quyết tâm, “Coi như là ân tình cứu Nhạc Du đi.”
“Được.” Kỷ Lâm cầm lên chén nước uống một hớp nước, lần này lại đồng ý vô cùng sảng khoái, “Tôi giúp cô lần này, sau đó hai chúng ta thanh toán sạch sẽ.”
Triệu Thanh Uyển gật đầu, ngực đau nhói hít thở không thông, cô tự cười giễu, kéo dài đến bây giờ anh mới đồng ý, nhưng thật sự chờ thêm câu nói kia. Thôi, cứ như vậy đi, trước mắt qua cửa ải này rồi lại nói tiếp….
Nghĩ tới đây, Triệu Thanh Uyển ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt trên mặt, “Kỷ Lâm, đứa nhỏ này em. . . . . .”
“Xin lỗi.” Cô chưa kịp nói xong, Kỷ Lâm đã