Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
g để người khác còn dùng nữa.”
Dừng một lát rồi nhỏ tiếng lẩm bẩm thêm, “Rõ ràng là vợ chồng, lúc này lại giả vờ thuần khiết, thật là….”
Diệp Chi với Kỷ Lâm cũng không nghe được cô nói thầm. Trong phòng thử quần áo nhỏ bé, hai người nghiêm mặt bắt đầu thay đồ nhưng không để cho thân thể của mình đụng phải đối phương. Ánh đèn sáng ngời ở trên đầu, trong phòng thử áo yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh nước trên người không ngừng rơi xuống đất. Ánh mắt của Diệp Chi với Kỷ Lâm không cẩn thận đụng nhau trên không trung, đầu tiên là sững sờ, sau đó đỏ mặt nhếch nhác quay đầu ra chỗ khác.
Tiến Dần Từng Bước
Hôm nay Diệp Chi mặc một cái váy liền màu trắng làm bằng tơ tằm dài tới đầu gối, bên hông dùng một đai lưng to màu đen khảm đá lấp lánh buộc vòng quanh cái eo mềm mại mảnh khảnh, nhìn vừa tôn dáng vừa xinh đẹp.
Tơ tằm vừa mỏng lại nhẹ, mùa hè mặc vô cùng mát. Diệp Chi rất thích cái váy này, nên tần số mặc nó cũng nhiều hơn so với những bộ đồ khác, nhưng mắc mưa thì cũng không tốt lắm.
Tơ tằm tuy hai lớp nhưng vẫn rất mỏng, mưa to như vậy làm ướt đẫm hết, vải dán thật chặt ở trên người, ngay cả áo lót bên trong cũng lộ ra ngoài, nửa che nửa đậy, nửa kín nửa hở, cực kỳ mê người.
Kỷ Lâm không cẩn thận liếc Diệp Chi một cái, lập tức hốt hoảng dời mắt đi, không gian nhỏ như vậy, người mình thích lại ăn mặc như vậy, nếu anh không có phản ứng mới là có vấn đề.
Tại sao không thể có một người không thay? Diệp Chi còn chưa có hỏi câu đó, Kỷ Lâm đã đoán được ý của cô, tiếp tục nói: “Người bán hàng kia nghĩ chúng ta là vợ chồng, nếu anh đi ra ngoài, cô ta khẳng định cho là anh không muốn thay quần áo, vì để kiếm lời nhiều nên sẽ không để cho anh bước vào một lần nữa.”
Dừng một lát, thấy Diệp Chi không lên tiếng, âm thanh trở nên đáng thương “Chi Chi, mặc quần áo ướt sũng rất khó chịu, em sẽ không để cho anh cứ như vậy đi ra ngoài, đúng không? Đúng không?” Nói đến câu cuối cùng thì bắt đầu nũng nịu.
“Nhưng. . . . . .”
“Hơn nữa mỗi ngày anh còn dạy Hoàn Tử, nếu anh bị cảm, nói không chừng sẽ lây cho Hoàn Tử.”
Những lời nặng nề này đánh trực tiếp vào trong lòng Diệp Chi, cô khẽ cau lông mày lại, nếu Kỷ Lâm bị cảm thì mình cũng không cho Hoàn Tử đi học Taekwondo, Hoàn Tử chắc chắn sẽ không bị liên lụy, mà mình nhất định phải ngăn chặn tất cả cơ hội khiến con trai bị bệnh. . . . . .
Gương mặt của Diệp Chi nóng bỏng, hôm nay chẳng lẽ phải ở chỗ này thay quần áo hay sao? Không đúng, cô có thể đi ra ngoài. Cô không cần ở trước mặt Kỷ Lâm thay quần áo, cũng không cần nhìn anh thay quần áo.
Nhưng cô chưa kịp hành động, bên tai đã truyền đến tiếng cởi quần áo sột soạt. Trong lòng Diệp Chi cả kinh lui về phía sau một bước, “Anh...anh đang làm gì?”
“Cởi quần áo.” Kỷ Lâm nói hết sức đương nhiên, “Quần áo ướt mặc rất khó chịu.”
Diệp Chi nuốt nước miếng, “Anh...anh có thể nhìn thấy để thay đồ sao?”
“Có thể lần mò.” Kỷ Lâm thành thật trả lời “Rất dễ. Nếu không anh có thể dạy cho em lần mò? Đưa tay của em cho anh” Nói xong bắt lấy tay Diệp Chi.
“Không cần.” Đầu ngón tay chạm nhau, Diệp Chi kinh hãi thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhanh chóng hất tay của Kỷ Lâm ra, biết rõ không nhìn thấy nhưng ánh mắt vẫn nhắm thật chặt , “Anh thay nhanh lên.”
Người này. Thế nào lại không biết xấu hổ. Diệp Chi cắn môi, đỉnh đầu suýt nữa bốc khói. Lúc này lại không thể mở cửa đi ra ngoài, thật đúng là. . . . . .
“Tốt lắm, tốt lắm, không nên gấp, anh đang cởi quần lót .”
“. . . . . . Anh. . . . . . Anh không mặc quần lót?” Diệp Chi bỗng nói lời trong lòng ra ngoài, sau khi nói xong, quả thật hận không thể cắn rơi đầu lưỡi của mình.
“Ướt nên không mặc.” Có lẽ đã vào hoàn cảnh này nên Kỷ Lâm xấu hổ trước kia đã sớm chạy mất dạng, trả lời rất thoải mái.
“. . . . . .” Diệp Chi giựt giựt khóe miệng, người này thật đúng là tác phong phóng khoáng.
“Tốt lắm, anh đã thay xong, tới em đó.” Kỷ Lâm lục lọi một bộ quần áo rồi đưa cho Diệp Chi, “Nhìn thẳng về phía trước, anh chỉ em cách lần mò.” Dừng một lát, nói nhỏ thêm một câu, “Anh bảo đảm không có nhìn trộm, em thay nhanh đi.”
Diệp Chi nhận lấy quần áo từ trên tay anh thẹn thùng, đầu ngón tay đều phát run, người này làm sao lại có thể da mặt dày như thế chứ. . . . . .
Diệp Chi hít một hơi thật sâu, ép buộc mình chấp nhận thực tế, trong lòng định thần chừng một phút rồi mới run rẩy lên tiếng nói: “Anh… không cho anh mở mắt.”
“Được…Được, anh bảo đảm không mở mắt.” Kỷ Lâm gật đầu như bằm tỏi. Trong lòng hồi hộp, Chi Chi chịu ở trước mặt anh thay quần áo, điều này nói rõ lên điều gì? Nói rõ tin tưởng mình.
Mình tuyệt đối sẽ không phụ sự tin tưởng của cô. Mặc dù. . . . . . Trong lòng anh thật ra thì thật muốn phụ cô . . . . . .
Tay Diệp Chi run run tháo đai lưng, dùng răng cắn áo lót khô ráo ngăn ở trước ngực, hai tay nắm cổ của áo đầm, cong cánh tay lên thật nhanh cởi áo đầm ra. Nhanh chóng mặc áo sơ mi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay sờ quần.
Sờ soạng mấy lầ