Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
lớn đem thỏ nhỏ ôm lên, vắt qua đỉnh đầu của mình, “Ta yêu ngươi mãi đến đầu ngón chân của ngươi.’
‘Ta nhảy cao được bao nhiêu thì yêu ngươi nhiều bấy nhiêu.’ Con thỏ nhỏ mỉm cười nhảy lên nhảy xuống.
‘Ta nhảy cao được bao nhiêu thì yêu ngươi nhiều bấy nhiêu.’ Thỏ lớn cũng nhảy lên, nó nhảy được cao như vậy, tai cũng đụng phải nhánh cây rồi.
Đúng là nhảy quá cao, con thỏ nhỏ nghĩ, ta nghĩ ta có thể nhảy cao như vậy thì tốt rồi.
‘Ta yêu ngươi, xa giống như từ con đường nhỏ chạy đến con sông nhỏ thế kia.’ Con thỏ nhỏ hét lên.
“Ta yêu ngươi, xa tới mức vượt qua sông nhỏ, lại vượt qua gò núi.’ Thỏ lớn nói.
Vậy cũng thật xa, con thỏ nhỏ nghĩ. Nó quá mệt, không thể nghĩ thêm điều gì nữa. Nó nhìn thấy lùm cây ở bên kia bầu trời đêm, không có gì xa hơn bầu trời tối om, “Ta yêu ngươi mãi đến chỗ trăng sáng ở đó.’ Nói xong, con thỏ nhỏ nhắm hai mắt lại.
‘A, nó thật sự rất xa’, thỏ lớn nói, ‘cực kỳ xa’. Con thỏ lớn đem con thỏ nhỏ đặt vào chiếc giường trải bằng lá cây. Nó cúi đầu xuống, hôn con thỏ nhỏ một cái, nói với nó chúc ngủ ngon. Sau đó, nó nằm bên cạnh con thỏ nhỏ, mỉm cười nói khẽ: ‘Ta yêu ngươi mãi đến chỗ trăng sáng, lại từ đó trở về tới đây…’”
Thù Thành nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, trở lại phòng của mình.
Qua hồi lâu, Liên Sơ bước vào phòng, nhìn thấy anh chợt vui vẻ: “Thù Thành, anh đã về rồi.”
Ánh mắt cô vẫn trong suốt giống như là năm đó vậy, như mây mùa xuân ở trên trời, như mặt nước mùa thu(31), khiến anh tự nhiên nghĩ tới những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.
“Tới đây.” Anh nói.
Liên Sơ bước qua.
Anh tiện tay nắm được cái mũi của cô, hung dữ nói: “Liên Sơ, đoán xem anh yêu em nhiều bao nhiêu?”
Con Nối Dõi
Liên Sơ vừa lau tóc vừa bước vào phòng ngủ, chỉ thấy Thù Thành đang lười biếng tựa vào đầu giường, nhìn cô đây hứng thú.
Liên Sơ hồ nghi hỏi: “Ánh mắt của anh sao lại quỷ dị như vậy?”
Thù Thành dang tay, “Tới đây!”
Liên Sơ ngoan ngoãn bước tới, thoải mái làm ổ trong ngực anh.
Thù Thành nghiêm túc nói: "Sao có thể? Nghi ngờ năng lực của chồng em?"
Việc này cô không dám chắc à nha, "Có những người phụ nữ trời sinh đã rất khó mang thai, không chừng em cũng như vậy."
"Nói bậy, trước kia không phải là bởi vì tránh thai?" Anh cởi bộ áo ngủ của cô, sờ một mạch từ ngực tới giữa hai chân, từ từ mở ra, nhìn hạt châu hồng nhuận ở bên trong, nói giọng khàn khàn: "Anh kiểm tra rồi, không có vấn đề, chỉ cần anh chăm chỉ hơn một chút nữa là được."
Anh trực tiếp đánh thẳng đi vào, Liên Sơ không nhịn được rên rỉ một tiếng, nâng thân thể của mình lên để nghênh hợp với sự tiếp xúc chặt chẽ này.
Va chạm càng lúc càng có lực, mỗi một cái, sâu đến mức gần như muốn đâm thủng cô. Anh bình tĩnh nhìn cô chòng chọc, đôi mắt rơi vào dục vọng mang theo sự mê hoặc chưa từng thấy bao giờ.
Cô không nhịn được cũng lún sâu vào, ánh mắt mỗi lúc càng mê man.
Anh thở dốc nhanh hơn, bàn tay từ phía sau đỡ lấy sau gáy hơi chút hỗn độn của cô, khiến cô mở rộng cánh môi, đầu lưỡi mềm mại, trơn bóng mang theo mùi vị thơm mát cách anh càng gần. Trước lúc cúi đầu cuồng nhiệt dây dưa, anh nói: "Liên Sơ, đừng lo lắng, anh yêu em."
Cô càng thêm nhiệt tình đáp lại anh, trong lòng thế nhưng càng lúc càng trở nên ảm đạm.
Kể từ lúc phải ngâm mình trong nước sông lạnh lẽo một đêm, kỳ kinh nguyệt của cô liền thay đổi thất thường. Những năm này cô lại không để ý đến thân thể của mình, cũng chưa từng nghĩ còn có thể sinh con, cũng chưa từng kiểm tra bệnh trạng. Dĩ nhiên, hiện tại có thể đi, chẳng qua là, cô mơ hồ có một cảm giác mãnh liệt, chuyện này có lẽ không được dễ dàng như vậy.
Con người càng lớn tuổi, chuyện muốn tự mình đối mình cũng càng nhiều, đặc biệt có nhiều suy nghĩ rất kỳ quái. Cô nhớ rõ mấy lời các cụ ngày xưa vẫn nói: tạo nghiệt quá nhiều.... Phúc phận có con nối dõi càng mỏng.
****
"Liên Sơ, Liên Sơ..." Thù Thành nhẹ nhàng thức tỉnh cô, "Làm sao vậy, trên trán cũng vã đầy mồ hôi."
Cô kinh ngạc nhìn anh, hỏi lại: "Thù Thành, ngộ nhỡ em thật sự không thể sinh nổi đứa bé thì thế nào?"
Thù Thành hơi sững sờ, không nhịn được cười rộ lên: "Thật sự lo lắng vấn đề này như vậy? Không giống với phong cách của em nha, em không phải là không có tim không có phổi sao?"
Sắc mặt Liên Sơ lập tức tối sầm.
Thù Thành vội vã trấn an nói: "Được được được, là anh không đúng, khiến em bị áp lực quá lớn rồi. Thật ra thì chuyện này có gì phải lo lắng đâu? Chồng em là người có tiền, em có thể tự mình sinh dĩ nhiên là được, nhỡ mà không được, cùng lắm thì chúng ta tìm người sinh hộ em."
Liên Sơ dùng ánh mắt muốn giết người trừng anh một hồi,
Anh không nhanh không chậm tiếp tục nói: "Ý của anh là chúng ta mở cô nhi viện, em muốn nuôi dưỡng bao nhiêu liền nuôi bấy nhiêu, không phải đều là người khác thay chúng ta sinh hộ đứa bé sao."
Liên Sơ lật người chế trụ, anh nhéo mạnh một cái: "Loại thứ nhất mới là ý tưởng chân thật nhất của anh đúng không? Hiện tại em muốn tiêu diệt