XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1502 lượt.

i, chuyện lần này là tôi thất trách, khiến công ty gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy, tôi…”
Thù Thành lắc đầu cắt lời cô: “Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô được, chẳng ai có thể chu toàn. Chỉ là, một người phụ nữ như cô phải một mình gánh vác công việc vừa cực khổ vừa nguy hiểm thế này cũng không tiện.”
Tống Ca ngẩn người.
Thù Thành tiếp tục nói: “Thật ra thì tôi vẫn muốn nói chuyện này với cô, tôi cực kỳ cảm tạ cô vì mấy năm qua đã cống hiến rất nhiều cho sự phát triển của công ty, nhưng mà, tôi lại càng hy vọng cô có được một công việc thích hợp với bản thân mình hơn.”
Tống Ca sửng sốt mất nửa ngày, nói: “…Anh muốn sa thải tôi?”
Thù Thành chậm rãi trả lời: “Đúng vậy, thật xin lỗi. Cho đến nay, công việc của cô đều hoàn thành đúng phận sự, cũng rất xuất sắc, lần này sa thải cô thuần túy là lý do cá nhân. Tôi sẽ thông báo cho bộ phận tài vụ kết toán sáu mươi tháng tiền lương nghỉ việc cho cô, cộng với tiền thưởng cuối năm của cả năm này.”
“Không cần”, cô cắt đứt lời anh, gượng gạo nói: “Theo hợp đồng của công ty, sa thải nhân viên chỉ bồi thường hai mươi tháng tiền lương nghỉ việc là đủ. Hơn nữa, lần này là tôi thất trách trước, công ty sa thải là việc phải làm, không cần phải bồi thường bất cứ một khoản nào.”
Nói xong, cô âm thầm siết mạnh lá thư từ chức ở trong tay, thả lại trong túi.
Quả nhiên là như vậy!
“Tống Ca”, Thù Thành không khỏi nhức đầu nói: “Cô đừng cố gắng quật cường như vậy, những thứ này là cô đáng được hưởng. Tôi sẽ không quên lúc trước là cô dưới tình hình mấy tháng không có lương bổng vẫn không hề oán hận theo sát tôi, lần này coi như là tôi nợ cô. Tôi đã đề cử cô đến Lăng Thị làm việc, nếu cô đồng ý thì đó chính là một cơ hội tốt.”
Tống Ca trầm mặc hồi lâu, rũ mắt nói: “Không cần. Bình thường anh đã đối đãi với tôi rất hậu hĩnh rồi. Lúc công ty được đưa ra thị trường cũng đã phát hành cổ phiếu cho tất cả nhân viên, anh không hề nợ tôi thứ gì.”
Thù Thành thở dài, không nói nữa.
Tống Ca ngẩng đầu lên nói: “Tổng giám đốc Bùi, trước lúc đi tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Cô nói đi.”
“Tôi muốn gặp tổng giám đốc Kỳ một lần.”
Sắc mặt Thù Thành khẽ biến: “Cô gặp cô ấy để làm gì? Đây là quyết định của tôi, không liên quan tới cô ấy.”
Nhìn thấy sắc mặt của anh khẽ biến, Tống Ca không nhịn được cười khổ một tiếng: “Ngài đừng lo lắng, tôi chỉ là muốn tìm cô ấy nói chuyện một chút thôi. Ngài về hỏi thử tổng giám đốc Kỳ một tiếng, có lẽ cô ấy sẽ đồng ý gặp tôi.”
Nói xong, cô gật đầu một cái đứng dậy rời đi.
Thù Thành suy nghĩ một lát, lại đem lời ấy nói lại với Liên Sơ. Liên Sơ mỉm cười, nói: “Em biết rồi.”
***
Ngày hôm sau, tại một quán trà nho nhỏ độc đáo và thanh tịnh gần nhà hàng Hạnh Vũ Nam.
Liên Sơ ngâm trà Thiết quan âm, cách một lớp sương mù nghi ngút thoang thoảng mùi hương trà dịu nhẹ, yên lặng chờ đời.
Chẳng lâu sau, Tống Ca xuất hiện.
Cô hơi gầy, giữa chân mày lộ ra vẻ thanh nhã, giống như hương trà phảng phất vào lúc này, có một vẻ đẹp thanh đạm làm người khác khó quên. Phụ nữ như vậy có lẽ thích hợp nhất với loại tình cảm lâu ngày thấm sâu, mỗi lần nhìn thấy cô ấy, Liên Sơ lại không nhịn được mà nghĩ, nếu như trước đó mình không chiếm giữ trái tim của Thù Thành đến nỗi khắc cốt ghi tâm thì Tống Ca này có thể trở thành người phụ nữ cuối cùng bên cạnh Thù Thành không?
Nghĩ tới đây, Liên Sơ không nhịn được cười trộm: nếu không có mình, người kia có lẽ là Tống Ca, cũng có thể là Lâm Hiểu Nam, hoặc có lẽ là một người nào khác. Nhưng mà, nếu như mình đã xuất hiện, người kia cũng chỉ có thể là mình.
Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: “Tống Ca, mời ngồi.”
Tống Ca ngồi xuống, gật đầu: “Chào chị, tổng giám đốc Kỳ.”
Liên Sơ nói: “Cô cứ gọi tôi là Liên Sơ đi, không cần lúc nào cũng gọi tổng giám đốc Kỳ, tổng giám đốc Kỳ. Muốn uống gì đó không?”
Tống Ca không trả lời câu hỏi của cô…mà lẩm bẩm nói: “Liên Sơ…Cái tên này thật dễ nghe. Lần đầu tiên tôi được nghe thấy tên này là hai năm trước, hôm đó tôi cùng mấy người đồng nghiệp thức đêm làm thêm giờ, tôi đem tài liệu mới làm xong đưa vào cho tổng giám đốc Bùi xem, kết quả anh ấy đã ngủ trước. Tôi nhịn không được lấy bộ vest đắp lên người anh ấy, lại nghe anh ấy đang lẩm bẩm nhắc đến cái tên này.”
Liên Sơ trầm mặc.
Tống Ca nói: “Liên Sơ, tôi hẹn chị đến đây là muốn gặp mặt xin lỗi chị, nhiều năm như vậy tôi vẫn yêu chồng chị. Tôi lấy tất cả tuổi xuân của mình để yêu anh ấy, mặc dù không được đáp lại nhưng mà tôi không hề hối hận, tôi cảm thấy mình may mắn vì đã yêu một người đàn ông tôn kính và đáng giá được yêu. Yêu anh ấy, chính là niềm vinh hạnh của tôi.”
Vẻ mặt nghiêm túc của Liên Sơ lộ ra vẻ xúc động, dịu dàng nói: “Tôi biết, tôi hiểu.”
Khóe mắt Tống Ca không nhịn được ướt át, mặc dù cô rất ghen tị với người phụ nữ này nhưng trên đời này có ai có thể hiểu được cô bằng cô ấy? Còn có ai có thể hiểu được tình cảm của cô ấy bằng cô?
Tống Ca nức nở nói: “Chúc hai người hạnh phúc. Thật xin lỗi, tôi không biết liệu mình có thể quên anh ấy được không…”