Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.

ra khỏi kho hàng, bóng lưng biến mất trong màn đêm.
Ngu Nhan lập tức xụi lơ trên mặt đất, giọng nói run rẩy: “A Nhiên, thật xin lỗi…”
Đôi mắt Dạ Nhiên lạnh như băng, cất bước sượt qua người cô rời đi.
Ngu Minh nhẹ nhàng đỡ Ngu Nhan dậy, diu dàng nói: “Chị, em dẫn chị về.”
Ra tới cửa, Dạ Nhiên khẽ quay đầu lại nháy mắt với người vệ sĩ bên cạnh.
Người vệ sĩ áo đen gật đầu một cái, mặt không biến sắc nhảy lên một chiếc xe khác.
***
Đêm khuya, Ngu Minh bước vào căn phòng của Dạ Nhiên, Dạ Nhiên đang trầm tư suy nghĩ ngẩng đầu lên, hỏi: “Chị ấy thế nào?”
“Đã nghỉ ngơi.”
“Vết thương trên mặt chị ấy là chuyện gì xảy ra.”
Ngu Minh do dự một chút, nói: “Chị ấy vẫn không chịu nói.”
Ánh mắt Dạ Nhiên cứng lại, hừ lạnh nói: “Nhất định là tên tạp chủng kia làm.”
Ngu Minh hỏi: “Anh, anh thật sự tính bỏ qua cho hắn vậy sao? Tên kia giữ lại sớm muộn gì cũng gây họa.”
“Anh biết rồi, chuyện này anh đã bảo bọn Vương Phong xử lý rồi. Chỉ là, Hàn Đông cũng được coi là người có thực lực, lần này để cho hắn trốn được, muốn bắt lại e rằng cũng phải tốn một chút công phu.”
“Hắn nhất định không trốn được xa. Hắn không thể nào trốn nổi hai giới hắc bạch, người lại mới bị thương thành như vậy, chúng ta cứ lật tung cái thành phố A này lên thể nào cũng bắt được hắn.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on. Chỉ là…Hắn sẽ không thật sự phản bội chúng ta chạy đi tìm cảnh sát chứ?”
Dạ Nhiên trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi nói: “Không biết được, chỉ bằng hắn phạm phải những lỗi kia ăn máy viên đạn cũng đủ chết rồi. Hàn Đông là một kẻ ham sống sợ chết, hắn sẽ không lưới rách cá chết tự mình nhảy lên khỏi mặt nước đâu.”
Ngu Minh ngạp ngừng một chút lại hỏi: “Vậy chị ấy phải làm thế nào? Nếu chúng ta lại xử lý Hàn Đông, chị ấy có thể lại náo loạn đòi tìm đến cái chết không?”
Việc này khiến cho Dạ Nhiên khẽ cau mày lại: “Việc này chúng ta phải nghĩ chút biện pháp…”
***
Cuộc sống của Liên Sơ lại khôi phục yên tĩnh.
Ngày đó, Thù Thành bảo cô đem chuyện đó kể lại tỉ mỉ từ đầu đến cuối một lần, bất cứ một chi tiết nhỏ nào cũng không bỏ. Đợi cô kể xong, anh mới gật đầu bảo: “Tốt, anh hiểu rồi, đừng lo lắng nữa.”
Liên Sơ cũng không hiểu tại sao mình đột nhiên lại có thể bỏ xuống những lo lắng đã chất chứa nhiều năm qua. Chuyện cho tới bây giờ, cho dù là kết quả tệ nhất cô cũng không sợ nữa.
Từ hôm đó, hai người họ không hề nhắc lại chuyện kia.
Hôm nay, buổi sáng tinh mơ, sương mù buổi sáng lại như có như không bao phủ núi Thanh Sơn, Thù Thành và Liên Sơ dắt theo Khê Đình bước ra khỏi cửa giống như mọi ngày.
Anh và cô sóng vai chạy bộ vào buổi sáng sớm, Khê Đình chỉ là vui đùa một chút đùa giỡn theo sát phía sau bọn họ.
Chạy bộ buổi sáng đã thành thói quen nhiều năm của Thù Thành. Năm đó, lúc bọn họ còn ở thành phố Đồng, Thù Thành thường thức dậy rất sớn chạy bộ một vòng, mua xong bữa sáng về nhà lúc Liên Sơ còn làm ổ ở trên giường. Lần này lại ở chung một chỗ, Thù Thành phát hiện trong việc rèn luyện, tố chất thân thể của Liên Sơ đã không bằng trước nữa.di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. Vì vậy, mỗi buổi dáng anh đều phải cứng rắn thúc ép Liên Sơ dậy sớm cùng anh chạy bộ, trong khí đó, Liên Sơ lười biếng đã quen, rất không tình nguyện rời khỏi ổ chăn ấm áp, vẫn là cơm đưa tới miệng giống hệt năm đó, mỗi lần đều liều chết ăn vạ để chống cự một phen. Chẳng qua là, cái uy danh huấn luyện viên ma quỷ của Thù Thành năm đó vẫn còn, cô bình thường chỉ là uốn éo cánh tay lại đến bắp đùi, bất đắc dĩ vẫn bị ép.
Thù Thành nhìn thấy thái độ lấy lệ của cô, trên mặt vẫn lạnh lùng hà khắc, bất quá vẫn ngấm ngầm hòa hoãn một chút.
Qua một thời gian, hai người dần dần tạo thành thói quen ba ngày ngủ nướng bốn ngày chạy bộ một tuần. Dĩ nhiên, ba ngày nghỉ vận động này Thù Thành cũng sẽ không nhàn rỗi, vận động buổi sáng vẫn làm, chỉ là thay đổi phương thức.
Sau khi quen thuộc với hoàn cảnh, Khê Đình ngày càng cởi mở hẳn lên, nhìn thấy bọn họ ra cửa vào buổi sáng cũng cảm thấy mới lạ, ầm ĩ đòi theo, Thù Thành còn chưa kịp nghiêm mặt cự tuyệt thì Liên Sơ đã lại đồng ý rồi.
Vì vậy, sáng sớm ở dưới đồi mai thường xuyên xuất hiện bóng dáng ba người bọn họ.
Liên Sơ ngoảnh lại thấy Khê Đình bị rơi lại phía xa chợt nói nhỏ với Thù Thành: “Anh chạy một mình trước đi, để em đi xem con bé.”
Thù Thành cực kỳ không hài lòng hừ lạnh một tiếng: không để cô ấy mang theo cô bé cô ấy liền mang, đừng thấy tiểu nha đầu kia còn nhỏ, khả năng làm kỳ đà cản mũi quả thật cũng không nhỏ.
Liên Sơ nhìn thấy dáng vẻ này của anh không nhịn được bật cười, ôm cổ của anh hôn một cái: “Không phải Bùi lão đại đang ghen chứ? Ừ, ông xã, em thích nhất là dáng vẻ này của anh đấy.”
Thù Thành nổi cáu lôi kéo cô lại ra sức giày xéo một phen, nảy sinh tà ác nói: “Tối nay ném con bé lại cho Hứa Yến, chúng ta ăn tối xong xong xuôi mọi việc rồi hãy trở lại nhé.”
Liên Sơ nhịn cười gật đầu phối hợp nói: “Được.”
Lúc này, Thù Thành mới thôi hậm hực, bất đắc dĩ buông tay.
***
Con đường nhỏ này quả thực rất thích hợp để dạo chơi. Dọc theo đườ