Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.

ợ lẫn nhau lúc hoạn nạn.”
Tuy nhớ rõ mối quan hệ đồng lập hiệp lực những lúc khó khăn, nhưng đối với cô mà nói, tương trợ lẫn nhau lúc hoạn nạn…Không bằng tương trợ lẫn nhau trong chốn giang hồ.
Chẳng qua là, cô đã sớm rời khỏi chiếc thuyền kia, mà hắn, những năm gần đây vẫn ở lại trên chiếc thuyền đó.
***
Khóe môi Dạ Nhiên lộ ra một nụ cười chua xót, mang theo chút vui vẻ thản nhiên. Nụ cười này thiêu đốt, đâm vào lục phụ ngũ tạng của Thù Thành.
Nhìn thấy sắc mặt của Thù Thành lúc này, Liên Sơ hối hận đến cực điểm. Cô không biết tại sao những từ chưa bao giờ xuất hiện trong đầu ấy lại có thể bật thốt lên ở trước mặt Thù Thành. Anh phải chịu thương tổn biết bao? Từ trước tới nay, cũng chỉ có cô mới đủ bản lĩnh gây thương tổn cho anh.
“Thù Thành!” Cô muốn nắm tay anh, nhưng anh lại xoay người dứt khoát bỏ đi.
Liên Sơ giật mình, xoay người đuổi theo anh.
Ánh mắt Dạ Nhiên bất động, đột nhiên cười một tràng, ngửa mặt lên, té ngã xuống đất.
Cách đó không xa, chiếc xe bốc cháy nổ bùm bùm, dần dần cuốn theo những cành khô ở bên cạnh. Lửa bùng cháy càng mạnh, tựa như, những khát vọng kia chỉ xứng với đêm tối.
Lúc ngọn lửa gần lan ra, bên tai lại truyền tới tiếng còi xe cảnh sát.
***
Liên Sơ tìm được Thù Thành tại ban công lâu cuối của ngôi biệt thự. Nhìn thấy anh, trong lòng cô bỗng do dự, nán lại hay là chạy qua đó, bước chân không tự chủ mà hơi chậm lại.
Anh ngồi dưới bầu trời đêm không hề động đậy, giống như đặt mình trong một cánh đồng hoang vắng không có một bóng người, trên mặt không có biểu cảm, vừa tịch mịch vừa uể oải như vậy.
Cô chưa từng thấy một Thù Thành như vậy. Tình yêu của Thù Thành vẫn luôn vững vàng như núi, vĩnh viễn không có một chút dao động hay biến đổi thất thường nào. Bất quá, vững vàng như núi hay mưa gió thất thường cũng sẽ có một ngày mệt mỏi.
Cô đi tới, giọng nói khàn khàn: “Thù Thành, thật xin lỗi, không phải như anh nghĩ đâu, em không biết làm cách nào diễn đạt ý của em. Những ngày tháng rời khỏi anh, em giống như một cái xác không hồn, không có vui vẻ cũng không có bi thương, thậm chí có lúc còn quên đói khát và rét lạnh. Sau đó, lại gặp được Dạ Nhiên và Khê Đình. Bọn họ với em, cũng giống như những ngày không có em, anh có Lâm Tri và Tống Ca vậy. Tuy ngoài mặt là em giúp đỡ bọn họ, nhưng trên thực tế là bọn họ đã giúp cho cuộc sống của em có chút mục tiêu và động lực.
Nhưng mà, Thù Thành, em tuyệt đối không hoài niệm những ngày đó. Khoảng thời gian đó, tuy cũng có lúc vui vẻ, khi phiền não, nhưng thật ra trong lòng em lại trống rỗng vô cùng. Chỉ những lúc thật sự ở bên anh, em mới cảm nhạn được hạnh phúc và niềm vui thật sự.
Dạ Nhiên giống như một người bạn cùng em bước qua một đoạn khó khăn, em cảm động và biết ơn sựu giúp đỡ của hắn, nhưng tình bạn này lại không phải là thứ mà em hy vọng hay lựa chọn, em không quyến luyến khi rời khỏi hắn.
Thù Thành, thật xin lỗi vì đã làm trái tim của anh bị tổn thương. Anh mang lại cho em hạnh phúc nhiều như vậy, mà em lại chỉ biết làm tổn thương anh. Tha lỗi cho em, tha thứ em thêm một lần nữa được không?
Thù Thành quay đầu lại, dùng một loại ánh mắt mà cô không có cách nào miêu tả, không chống đỡ được, nhỏ giọng nói: “Tha thứ em? Không, là em phải tha thứ cho anh mới phải.
Anh là chồng của em, dù thế nào cũng phải nói với em: không việc gì, tất cả đã có anh, dù có bất cứ chuyện gì chúng ta vẫn ở cùng một chỗ. Nhưng trên thực tế, lúc em phải ở trên thuyền, nguy hiểm đến cửu tử nhất sinh, là người đàn ông khác đã cứu em…Khi em lẻ loi sống như một cái xác không hồn vẫn là người đàn ông đó ở cạnh em. Anh có thể trách em sao? Không, anh chỉ hận cho sự bất lực của mình mà thôi.”
“Không!” Anh tự trừng phạt mình như thế còn làm cô khó chịu hơn, anh rõ ràng không có lỗi nào.
Thù Thành cắt đứt lời cô, giọng nói và ánh mắt cũng dần trở nên cứng rắn mà bén nhọn: “Liên Sơ, như lời em nói, tất cả những ngày hạnh phúc và vui vẻ của em đều dành cả cho anh, nhưng tất cả thời khắc em khổ sở nhất, tuyệt vọng nhất lại là hắn ở cùng với em. Làm sao mà anh chịu nổi? Một người chồng giống như anh làm sao mà chịu nổi!
Em là một người phụ nữ, nảy sinh tình cảm đặc biệt với người đàn ông đã bảo vệ chăm sóc mình là chuyện rất bình thường, anh có thể hiểu. Chỉ là, Liên Sơ, anh không hiểu, tại sao anh dốc hết toàn lực để yêu em vẫn cứ xảy ra chuyện như vậy? Tại sao anh đem hết tình cảm của mình toàn bộ cho em vẫn không thể lấp đầy lòng em.”
Liên Sơ òa khóc: “Xin anh, Thù Thành, đừng như vậy, anh biết không phải là như vậy. Nhìn thấy dáng vẻ này của anh, em thật sự khó chịu. Em sai rồi, em không nên nói những lời như vậy, không nên làm tổn thương anh nhiều thế này.”
Khó chịu? Cô nói cô khó chịu? Cô có biết cái gì mới thực sự gọi là khó chịu không?
Anh cười khẽ: “Em không sai, các người từng đồng cam cộng khổ, cũng từng đồng sinh cộng tử, đúng là tương trợ lẫn nhau lúc hoạn nạn. Em nói là sự thật, nhưng cái sự thật này thật đáng chết!”
Sắc mặt Liên Sơ tái nhợt, giọng nói khàn khàn: “Thù Thành, e


XtGem Forum catalog