Tác giả: Thư Dứu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.
vọng cô có thể mang chị ấy ra khỏi cái nhà tù này. Những hình ảnh cứ lướt qua, cuối cùng dừng lại ở khi cô tình cờ xông vào phòng của Thư Yểu Ninh và thấy: anh trai cô.... ..... Người anh trai lúc nào cũng yêu thương cưng chiều, chưa một lần phát giận trước mặt cô, lại đang cười gằn đè lên người chị Tống Quân, không quan tâm phản kháng cầu xin của chị ấy, chiếm hữu chị ấy ở trước mặt cô!
Đúng, cô thừa nhận, Thư Yểu Ninh không nhìn thấy cô, cũng không phát hiện sự có mặt của cô, nhưng vẻ tàn nhẫn bạo ngược của Thư Yểu Ninh đã hoàn toàn bại lộ trước mắt cô, từ ngày đó, cô không cách nào đối mặt Thư Yểu Ninh trong một đoạn thời gian dài, cứ mỗi lần nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó là cô lại nôn khan.
Thư Yểu Ninh không biết, anh ta không biết gì hết! Không biết tại sao cô em gái vốn ngoan ngoãn nghe lời của mình lại giống như thay đổi thành một người khác, không chỉ đối nghịch với anh ta, còn muốn tìm mọi cách giúp Tống Quân trốn đi.
“Căn bản là anh không xứng với chị Tống Quân, và cũng không yêu
chị ấy, anh chẳng qua là muốn tất cả mọi người đều bị anh khống chế, phải thần phục anh, chỉ cần có người không chịu, anh sẽ không tiếc mọi thủ đoạn cưỡng chế người đó phải cúi đầu!"
"Câm miệng!" Thư Yểu Ninh cắn chặt răng, siết chặt nắm tay, giữ cho mình tỉnh táo, để không bị Yểu Nhiên chọc giận ảnh hưởng đến phán đoán: "Nếu không do cô dẫn Tống Quân đi, cô ấy cũng sẽ không gặp chuyện không may!"
"Đó là do anh luôn tiêm thuốc giãn cơ liều cao cho chị ấy!" Yểu Nhiên quát khàn cả giọng, cảm thấy trước mắt đều là màu đỏ.
"Là anh hại chết chị Tống Quân, là anh!" Cô run rẩy la lên, nước mắt như vỡ bờ mà tuôn ra, "Thư Yểu Ninh, anh là đồ không có tim!"
Cô vẫn không muốn thừa nhận chị Tống Quân đã rời khỏi cô, nhưng anh ta cứ buộc cô phải thừa nhận, buộc cô phải nhớ lại chuyện năm đó tàn nhẫn, ác độc!
Bộ dạng tàn nhẫn, độc ác này mới chân chính là anh ta!
Mà chị Tống Quân.....Đã bị một kẻ độc ác như vậy hành hạ, phá hủy hết tất cả tôn nghiêm và kiêu ngạo.
Nói không chừng....Cái chết của chị ấy ngược lại là một loại giải thoát!
Vợ chưa cưới của Thư Yểu Ninh bị cảnh tượng trước mắt làm cho bối rối, lúc còn chưa biết Thư Yểu Ninh, đã nghe phong thanh không khí gia đình nhà họ Thư không hài hòa, đặc biệt là cô ba Thư Yểu Nhiên cơ hồ là không về nhà, nhưng lại không ngờ quan hệ Thư Yểu Nhiên và chồng chưa cưới mình lại kém đến mức này!
Anh em chỗ nào chứ, hoàn toàn chính là kẻ thù!
"Từ trước đến giờ cô luôn thích ngụy biện." So về tàn nhẫn, làm sao Yểu Nhiên có thể là đối thủ của Thư Yểu Ninh, trong lòng anh ta như đang ẩn chứa một con sư tử hung mãnh, bị bức đến cực hạn sẽ phản kích, chiêu nào cũng trí mạng, "Có lẽ cô quên, chính tại chỗ này, chính ở khúc quanh cầu thang này, Tống Quân bị trượt chân lăn xuống lầu dưới, mà khi đó cầu thang còn chưa được trải thảm, mỗi bậc thang đều rất sắc nhọn, lúc ấy cầu thang nhuộm đẫm cả máu tươi."
Trái một vũng, phải một vũng, phủ kín cả bậc thang.
Thiệt nhiều máu, một người sao có thể có nhiều máu như vậy!
Gần như cả lầu này đều có máu của Tống Quân, thậm chí có chỗ không thể rửa sạch được vết máu, nhưng Thư Yểu Ninh vẫn không nỡ bỏ, liền đặt một tấm thảm thật dài, trải dài theo đường Tống Quân lăn xuống.
Đáng tiếc, che đươc máu nhưng không che được lòng người!
"Cô nói bởi vì tôi tiêm thuốc giãn cơ liều cao cho Tống Quân, nên cô ấy mới gặp chuyện không may, vậy tôi cũng muốn hỏi cô, nếu cô đã biết cô ấy không còn hơi sức đi, tại sao còn muốn dẫn cô ấy đi?!"
Yểu Nhiên cương người.
Thật ra....Cô nên hiểu từ sớm.
Cái chết của chị Tống Quân, Thư Yểu Ninh có trách nhiệm, nhưng....cô cũng có!
Là bọn họ..... Cùng nhau hại chết chị Tống Quân!
Nhưng mà, cô không cách nào cự tuyệt được khẩn cầu đau khổ của chị Tống Quân, cũng không cách nào trơ mắt nhìn chị ấy tiếp tục sống bên cạnh Thư Yểu Ninh cô biết, chị Tống Quân đã bị Thư Yểu Ninh bức đến hỏng mất! Cho nên, cô mới bất chấp mọi giá dẫn chị Tống Quân đi....
Cô làm sao ngờ, làm sao nghĩ đến, quyết định này.... Lại khiến cô tự tay dẫn chị Tống Quân đến đường cùng!
Thư Yểu Ninh nói chuyện rất tuyệt tình, giọng điệu này luôn dùng để phản kích người ngoài, nhưng nhiều năm qua anh ta cũng đã dùng trên người cô em gái anh ta từng thương yêu nhất.
Bản tính của Thư Yểu Ninh rất quyết tuyệt, không phải yêu thì là hận, sẽ không có giữa giữa.
"Vậy tại sao, anh lại tiêm thuốc giãn cơ cho cô ấy?" Kỷ Ngân Viễn thản nhiên mở miệng, lời nói giống như một chậu nước lạnh trong mùa đông tát vào Yểu Nhiên, khiến cô bừng tỉnh.
"Việc này tôi không cần thiết phải giải thích." Thư Yểu Ninh cười lạnh, nhìn chằm chằm Yểu Nhiên, "Thư Yểu Nhiên, tôi cho cô biết, hôm nay cô đừng nghĩ chạy đi!"
Nhẫn nại của Thư Yểu Ninh là co hạn độ, mà Yểu Nhiên đã chọc giận anh ta đến cực hạn.
"Giam lỏng, lăng nhục, thậm chí là hủy diệt tự ái của một người, chỉ lấy anh làm trung tâm là những gì mà anh rành nhất! Nhưng những thứ này với tôi là hoàn toàn vô dụng, một chút xíu tác dụng cũng không có!"