Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Hồng Phi Nhan
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.
nhàng phủ nhận: "Em đã tới một chỗ, gặp một người, lát nữa rồi nói."
Tập Bác Niên mím môi có chút sâu xa, không nói gì, chẳng lẽ cô ta muốn nói với anh chuyện đã đi gặp Mặc Tiểu Tịch, muốn đánh đòn phủ đầu, nhưng chắc là cô ta không biết anh có qua lại với Mặc Tiểu Tịch.
Một bữa tối, ăn bằng mặt không bằng lòng, ai cũng có mưu đồ riêng.
Ăn xong bữa tối, Tập Bác Niên chơi với Hàn Hàn một lúc thì kêu người giúp việc ôm thằng bé đi ngủ, vào thư phòng với Ninh Ngữ Yên.
"Niên, em muốn nói với anh, hôm nay em đi gặp Mặc Tiểu Tịch, Tân Nhã đã gặp cô ấy ở công ty điện ảnh và truyền hình, thì ra cô ấy đã ký hợp đồng nghệ sĩ ở đó, em thật sự rất bất ngờ." Ninh Ngữ Yên dịu dàng điềm tĩnh nói.
"Ồ..., đúng là khiến người ta ngạc nhiên, sau đó thì sao, em đã ôn lại chuyện cũ với cô ấy?" Tập Bác Niên thản nhiên hỏi.
Ninh Ngữ Yên cười khổ: "Niên, anh cho rằng, giữa em và cô ấy có chuyện cũ để nói sao? Em là một người vợ, một người mẹ, em sợ sự xuất hiện của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới hôn nhân của chúng ta, cho nên em mới đi tìm cô ấy, nói một số lời rất khó nghe, em không còn cách nào khác, em thật sự rất sợ mất anh, Niên."
Cô ta dịu dàng nhìn anh, trong mắt ngấn nước mắt, nhưng không rơi, nhìn thấy, lại càng đáng thương hơn.
Nếu không phải Tập Bác Niên đã quá rõ ràng bản tính của cô ta, anh thật sự sẽ bị cô ta làm cảm động.
"Cho nên, em muốn anh làm sao?" Tập Bác Niên hờ hững hỏi.
Ninh Ngữ Yên ngồi xuống bên cạnh anh, ôm lấy anh: "Niên, em yêu anh, em thật sự rất yêu anh, vì vậy có thể sẽ có chút cực đoan, nhưng xin anh tin tưởng trái tim của em, đừng rời bỏ em."
"Ngữ Yên, có phải em lo lắng nhiều quá rồi không, em tốt như vậy, sao anh có thể rời bỏ em, em lại còn hiền lành lương thiện, sinh Hàn Hàn cho anh, anh không có lý do gì mà không cần em, em cũng không có phạm sai lầm gì." Tập Bác Niên giả tạo nói, những lời này mang hai hàm ý, chỉ có người có tật giật mình mới sợ hãi.
Khôn khéo như Ninh Ngữ Yên, những lời này của Tập Bác Niên làm cho cô ta có chút lo sợ, nụ cười cũng cứng ngắc, da đầu tê rần, cô ta không dám tưởng tượng, nếu anh biết Hàn Hàn là do Mặc Tiểu Tịch sinh, anh sẽ xử lý cô ta thế nào, chắc chắn anh sẽ ly hôn với cô ta, chắc chắn sẽ.
Bây giờ, chỉ có diệt trừ Mặc Tiểu Tịch, làm cho cô mãi mãi biến mất khỏi thế giới, cô ta mới có thể yên tâm sống tiếp.
10 giờ tối Thiên Dã mới trở về, nằm xuống là ngủ ngay, giấc ngủ trung bình hai ngày nay của anh không tới bốn tiếng, thậm chí không có cơ hội để nói chuyện với Mặc Tiểu Tịch, ban ngày trong nhà xảy ra chuyện gì, anh cũng không biết.
Mặc Tiểu Tịch nghe tiếng Thiên Dã trở về, đi ra ngoài, nhìn thấy đèn phòng của anh sáng trưng, quần áo vẫn chưa cởi đã ngã xuống giường ngủ thiếp đi, xem ra anh thật sự rất mệt mỏi.
Cô lặng lẽ đi vào, cởi giày, đắp chăn cho anh, cô cúi người nhìn anh ngủ, những sợi tóc mềm mại dán trên trán, lông mi rậm rạp giống như cây quạt, đôi môi đỏ thẫm, làn da vô cùng mịn màng, tóc của anh thật sự rất đẹp, dáng ngủ giống như một hoàng tử đang ngủ, nhưng một người đàn ông đẹp trai như thế này, tại sao cô lại không yêu được.
Cho dù có yêu, người như cô, cũng không xứng với sự thuần khiết của anh, nghĩ tới chuyện đã xảy ra ở đây hôm nay với Tập Bác Niên, cô cảm thấy mình thật nhơ nhớp.
Cô từ từ đứng dậy, đột nhiên có một bàn tay to kéo cô vào trong ngực, lật người đè lên cô.
Bị người ta bỏ thuốc!
Một đêm nhiệt tình như lửa!
Ông ta nhìn thấy một người phụ nữ vùi đầu ở trong lòng một người đàn ông, không nhìn thấy dung mạo của cô, chỉ biết dáng vẻ của cô dường như rất khó chịu.
Mà người đàn ông bị người phụ nữ kia ôm lấy, ông ta nhận ra, đã dẫn khách hàng đến đây chơi rất nhiều lần, nhưng anh chưa bao giờ hát, ông chủ khiêm tốn lên tiếng: "Tập tổng, ở đây xảy ra chuyện gì sao?" Ông ta nhìn thoáng qua người phụ nữ ghé vào người anh.
"À, không có gì, cô ấy là bạn của tôi, cô ấy uống say, kêu tôi tới đón cô ấy." Tập Bác Niên cười nhạt nói, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, giống như chuyện xảy ra ở đây chính là như vậy.
Ba người đàn ông kia bắt đầu nóng nảy, thịt đến miệng lại chạy mất, điều này làm sao có thể làm cho bọn họ cam tâm.
"Anh là ai, cô ấy là bạn của chúng tôi, hiện tại cơ thể của cô ấy không thoải mái, chúng tôi phải đưa cô ấy đi bệnh viện, anh đừng ở đây quấy rối."
"Nếu sợ thì đưa cô ấy cho tôi, sau đó cút đi, kết quả của anh hùng cứu mỹ nhân rất thê thảm." Bọn họ mỉm cười, dáng vẻ vô cùng đắc ý.
"Mặc dù tôi rất ít khi đánh nhau với người khác, nhưng chưa từng đánh thua, có thể thử một chút." Tập Bác Niên nói xong, để Mặc Tiểu Tịch xuống ven đường.
Mấy người đàn ông kia xanh mặt, vốn chỉ muốn doạ anh, không ngờ anh lại không sợ, kết quả đánh nhau, bất luận thắng hay thua, đều sẽ bị thương.
Nhưng đã như vậy, bọn họ cũng chỉ biết ứng chiến, bằng không có vẻ ba người bọn họ đều sợ một mình anh.
"Có bản lĩnh thì tới con hẻm phía trước đánh, bây giờ hối hận còn kịp."
"Ha ha, tao chỉ sợ đến lúc đó ngư