80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Hưởng

Độc Hưởng

Tác giả: Tang Y Y Y

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1086 lượt.

không lành mạnh, lắc lắc đầu: “Không sao, không có việc gì”.
Thẩm Quân Mặc chỉ cười đáp mà không nói thêm gì nữa. Đến khi nhìn lại Giản Chi mới biết anh đã thu tay về trở lại ngồi ở vị trí ban đầu.
Trải qua chuyện vừa rồi, Giản Chi chẳng thể tiếp tục giả ngủ bèn lấy điện thoại ra bấm bấm lung tung.
Mà ở giữa xe, cánh tay Đinh Di San đặt trên thanh vịn đã nắm thành nắm đấm nhỏ. Móng tay được cắt sửa sạch sẽ đâm vào lòng bàn tay từng vệt từng vệt nhưng cô ta cũng không biết. Trong đầu là hình ảnh Thẩm Quân mặc bảo vệ Giản Chi… Con mắt giấu đằng sau kính râm từ từ hoe đỏ.






Thầy Thẩm Ba Lần Cứu Nguy – Quả Là Người Đàn Ông Dũng Cảm
Xe chạy khoảng một giờ thì đến nơi. Ngọn núi này đã được mở rộng thành khu ngắm cảnh. Tất cả xe cộ đều đậu tại bãi đỗ xe dưới chân núi. Nói cách khác, sau đó đều dùng phương tiện “hăng cải” để leo núi.
Bởi vì ngồi tít phía sau, nên khi Giản Chi xuống xe đã thấy từng tốp sinh viên tụm năm tụm bảy trò chuyện. Một số người còn cầm máy ảnh, điện thoại chụp ảnh lưu niệm cho nhau. Một số khác rượt đuổi trêu đùa lẫn nhau.
Cảnh vật xung quanh thật đẹp. Khắp nơi đều là màu xanh mướt của cây cối. Nếu tĩnh tâm còn nghe được đâu đây tiếng chim hót líu lo. Không khí trong lành, sạch sẽ. Giản Chi đứng trên khu đất trống, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Chỉ cảm thấy từng ngụm không khí hít vào đều có mùi vị ngọt ngào. Cô nhìn cảnh đẹp bao la trước mắt, khóe miệng khe khẽ cười.
Cảm thấy mọi người đều bắt đầu nôn nóng, lớp trưởng cũng không để mất thêm thời gian, sau khi dặn dò mọi người địa điểm tập hợp thì tuyên bố bắt đầu leo núi. Còn khẳng định ai leo lên đầu tiên nhất định sẽ có phần thưởng.
Trước sau hai ba phút, trên bãi đất trống chỉ còn lại Giản Chi và Thẩm Quân Mặc. Trong khu nghỉ ngơi cách đây không xa, loáng thoáng có vài nhân viên vệ sinh đang tụ tập chơi bài.
Giản Chi bất đắc dĩ quay đầu liếc qua Thẩm Quân Mặc. Ai ngờ anh cũng đang nhìn cô, cười vui vẻ.
Giản Chi ngẩn ngơ, vô duyên vô cớ cảm thấy e thẹn, lúng túng.
Lúc đầu cô nhìn chưa kỹ, giờ mới thấy hôm nay trang phục của Thẩm Quân Mặc rất đơn giản, thoải mái. Khác hẳn với những lần gặp gỡ trước đây của hai người.
Anh mặc một bộ đồ thể thao màu xám có mũ, nhìn rộng rãi nhưng không thùng thình. Theo từng bước đi, khung xương vững chãi và cơ bắp cứng cáp ẩn hiện sau lớp quần áo làm cho người khác bị thu hút.
Ánh mặt trời như ẩn như hiện giấu mình sau những áng mây cùng với dáng vẻ tinh anh không hề che giấu của anh trông như đối nghịch nhưng thật ra lại bổ sung rõ rệt cho nhau.
Trông anh bước từng bước về phía mình, Giản Chi chợt nghĩ đến câu quảng cáo – đàn ông, bất chỉ nhất diện .(Tha thứ cho mình, không thể nghĩ ra được một câu thuần Việt mà súc tích cho cái quảng cáo này >.
Cô chưa dứt suy nghĩ thì Thẩm Quân Mặc đã bước đến trước mặt hỏi: “Ở đây nghỉ ngơi hay leo núi luôn”.
“Ừm. Leo luôn đi”. Leo bây giờ may ra còn đuổi kịp con bé Ôn Tử kia.
Thẩm Quân Mặc bước đi bên cạnh cô, từng bước từng bước ngắn vững vàng
Lúc này Giản Chi mới cảm thấy hơi không vừa ý vì núi rừng quá vắng vẻ hoang vu, quá yên tĩnh. Thật sự mà nói cô và Thẩm Quân Mặc chỉ là quen biết sơ sơ. Ừm, chính là cái kiểu quan hệ người quen của người quen thôi, nên cô khá lúng túng. Đành phải giả vờ nhìn ngó xung quanh, bước nhanh về phía trước vậy. Cũng muốn trò chuyện đôi ba câu nhưng nghiệt một nỗi chả nghĩ ra được gì để nói.
Giản Chi thầm nhủ trong lòng, kiểu này, chắc là muốn phát triển thêm một bước đây!
Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu đã khiến Giản Chi kinh ngạc, sợ hãi. Tiến một bước…Tiến bước gì?
Cô lắc đầu quầy quậy. Đúng là bị tin nhắn độc hại của con bé Ôn Tử kia tiêm nhiễm, mọi thứ trong đầu lung tung hết rồi.
Thẩm Quân Mặc vẫn luôn đi bên cạnh bảo vệ Giản Chi trên đường núi mấp mô. Bây giờ nhìn mặt cô hết ngẫm nghĩ rồi nhăn nhó, nụ cười nơi khóe miệng càng tăng lên.
Hai người yên lặng đi như thế sắp hai mươi phút, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của bản thân. Đối với Thẩm Quân Mặc mà nói, hai mươi phút này rất thú vị. Còn Giản Chi nghĩ có cố đuổi theo mọi người giờ cũng vô ích. Hơn nữa quang cảnh bốn phía an tĩnh, dễ chịu nên tâm tình của cô cũng dần dần thư thái.
Núi tuy nhỏ nhưng vẫn có những đoạn dường có dốc lớn. Bình thường Giản Chi ít khi rèn luyện cơ thể nên dần dần cảm thấy mệt mỏi, hô hấp ngày càng nặng nề, hơi thở hổn hà hổn hển
Thẩm Quân Mặc thấy trán Giản Chi đầy mồ hôi hột, dừng lại nói: “Tôi thấy ở đây tầm nhìn khá tốt, có muốn dừng lại ngắm cảnh không?”.
Lời này đánh trúng ý muốn của Giản Chi, cô vội vã gật đầu: “Được. Được”.
Nói còn chưa thành câu, Giản Chi đã lê bước đến băng ghế dài nằm bên kia con đường, ngồi xuống thở phù một hơi. Mất vài giây cô mới nhận ra Thẩm Quân Mặc vẫn đứng ở đối diện, đang nhìn cô cười như không cười.
Tuy trong lòng đã nghĩ đơn giản mọi chuyện, nhưng cô vẫn là con gái. Hơn nữa Thẩm Quân Mặc lại là một người đàn ông xuất sắc. Cô không để ý đến