Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Tang Y Y Y
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1096 lượt.
ản Chi lườm qua, cậu mới chịu dừng.
Thẩm Quân Mặc cười cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Giản Chi. Anh đúng thật là…Chưa đi mà đã bắt đầu có cảm giác nhớ nhung ai đó rồi.
Ngày đầu tiên Thẩm Quân Mặc rời đi, Ôn Tử đến nhà Giản Chi ăn cơm. Cô ấy còn cố ý trêu đùa, bảo Thẩm Quân Mặc không ở đây nên tay nghề của Giản Chi giảm sút hẳn. Giản Đan ngồi bên cạnh nghe thấy, cười phụ họa theo.
Đang nói chuyện bỗng Ôn Tử hơi im lặng. Giản Chi thấy thế, biết cô bé đang nhớ Tiêu Dịch.
Chuyện này cũng thật trùng hợp. Thẩm Quân Mặc vừa đi thì Tiêu Dịch cũng rời khỏi thành phố vì có một công trình sắp khởi công xây dựng. Giản Chi định trêu cô bé nhưng nghĩ lại lại thôi. Chỉ có Giản Đan nhìn tới nhìn lui hai cô gái, nghĩ, tình yêu quả thật kì quặc.
Thời tiết tháng sáu thay đổi thất thường. Ban ngày trời nóng như đổ lửa còn buổi tối gió lạnh thấu xương. Nhiệt độ ngày đêm chênh lệch quá nhiều khiến Giản Chi mới sểnh ra đã bị cảm.
“Chị Chi, anh rể đi chưa quá hai ngày chị đã bị ốm. Em làm sao báo cáo kết quả với anh đây”. Giản Đan vừa than thở vừa giơ nhiệt kế lên nhìn, 37.9 độ, sốt nhẹ rồi.
Ôn Tử rót một chén nước sôi ấm đưa cho Giản Chi. Nhìn sắc mặt chị ấy không khỏe, trên môi còn hơi khô nứt, cô lo lắng nói: “Chị Chi, chị uống mấy viên thuốc rồi nghỉ ngơi đi. Cơm tối để em làm cho”.
Giản Chi Lắc đầu. Trừ việc cảm thấy trên người không còn bao nhiêu sức lực thì cô vẫn nghĩ mình ốm đâu có nghiêm trọng lắm.
Bên kia, Giản Đan từ bàn trà trong quầy bước đến hòm thuốc nhưng trong hòm đã hết thuốc cảm. Cậu nhăn mày nói: “Chị Ôn Tử, chị ở đây chăm sóc chị em, em ra ngoài mua thuốc”.
Dứt lời chưa đợi hai người trả lời cậu đã cầm di động chạy ra ngoài. Giản Chi định ngăn mà không kịp: “Hai người lo lắng thái quá rồi, chỉ là cảm nhẹ thôi. Chị đâu yếu đuối như em gái Lâm chứ”.
“Không được. Thầy Thẩm về mà biết chuyện sẽ tìm tụi em tính sổ mất”. Ôn Tử cố ý khuếch đại lời nói khiến Giản Chi cười vui vẻ.
Hai người cười cười nói nói bỗng nghe tiếng cửa bị đẩy ra. Ôn Tử tưởng Giản Đan đi mua thuốc đã về. Nhưng khi quay đầu lại nhìn thì có mấy người đàn ông lạ mặt đứng ở cửa. Trên người họ còn mặc cảnh phục.
“Các ông tìm ai?”. Tình hình trước mắt khiến Ôn Tử cảm thấy lo lắng.
Mấy người kia không trực tiếp trả lời Ôn Tử mà dùng sắc mặt nghiêm túc quan sát khắp căn phòng. Sau đó khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào bắt đầu đánh giá Ôn Tử và Giản Chi.
“Trong hai người ai là chủ quán?”.
Giản Chi đang ngồi tựa trên ghế sa lông cảm thấy kì lạ. Cô mệt mỏi bước đến, nhìn Ôn Tử động viên, rồi đáp lời người đàn ông: “Tôi là chủ quán. Xin hỏi có chuyện gì?”
Người đàn ông đứng đầu lấy thẻ hành nghề từ trong túi áo ngực ra giơ lên trước mặt Giản Chi: “Có người báo với chúng tôi chất lượng món ăn ở đây có vấn đề. Sau khi ăn xong, cơ thể người đó có phản ứng bất thường. Vì vậy mời cô đi theo chúng tôi phối hợp điều tra”.
Giản Chi kinh ngạc phủ nhận: “Sao có chuyện đó được. Các món ăn tôi nấu hằng ngày tôi cũng ăn, làm gì có vấn đề. Chắc có nhầm lẫn…”.
Người đàn ông thiếu kiên nhẫn quát lớn: “Đúng sai gì chờ chúng tôi điều tra xong sẽ sáng tỏ ngay”.
Ôn Tử thấy Giản Chi bị vu oan, định cãi lại thì bị Giản Chi ngăn cản. Đây là tai bay vạ gió, chứ Giản Chi không thẹn với lương tâm. Đối phương đã nói phối hợp điều tra thì cô chỉ cần kể rõ mọi chuyện là sẽ ổn. Giờ có tranh cãi cũng vô ích.
Nhưng dù Giản Chi đã thuận theo nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại. Người đàn ông đưa ánh mắt nhìn về khuôn mặt đang giận dữ của Ôn Tử, lạnh giọng nói: “Theo tôi biết ở đây ngoại trừ chủ quán còn có một nhân viên nữ làm thêm. Vì vậy cô cũng phải theo tôi về đồn làm việc”.
Giản Chi cả kinh. Mọi chuyện hình như phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều. Ôn Tử vẫn đang là sinh viên đại học, nếu bị dẫn đi sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến tương lai sau này.
Giản Chi che trước Ôn Tử, cực kì kiên định từ chối yêu cầu của đối phương. Hai bên đang giằng co thì cửa lớn bị đẩy ra. Mọi người trong phòng đồng loạt quay người nhìn ra cửa.
Giản Đan mờ mịt không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Trong tay cậu cầm hai bình thuốc mới mua, nhìn đám người mặc cảnh phục rồi nhìn Giản Chi, Ôn Tử.
“Cậu là ai?”. Người đàn ông đứng đầu mở miệng hỏi.
Trong lòng Giản Chi lo lắng. Cô biết tính cách Giản Đan rất kích động. Cô sợ cậu sẽ làm những chuyện khiến bản thân chịu thiệt thòi.
May mà Ôn Tử phản ứng nhanh, cố gắng giả vờ bình tĩnh nói với Giản Đan: “Thật xin lỗi quý khách, chúng tôi hôm nay không mở cửa, phiền anh lần sau lại đến”.
Giản Đan cau mày. Cuối cùng cậu cũng hiểu có chuyện không hay rồi.
Người đàn ông đứng đầu híp mắt đánh giá Giản Đan. Trong nháy mắt không khí ngưng trệ, chỉ vài giây trôi qua mà khiến Giản Chi căng thẳng, mồ hôi lấm tấm.
Cũng may cuối cùng người đàn ông dời ánh mắt, không kiên trì dò xét thân phận Giản Đan nữa. Giản Chi thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông thì nghĩ người kia chỉ nhắc đến hai cô gái với ông ta nên người khác cứ cho qua một bên đi, đỡ gây thêm rắc rối. Ông ta giơ tay nhìn đồng hồ, vẻ mặt dứt k