Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Hưởng

Độc Hưởng

Tác giả: Tang Y Y Y

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1104 lượt.

ng việc bận rộn nhưng không khí lúc nào cũng vui vẻ, hân hoan.
Sau đó không biết vị khách nào đã giới thiệu về quán ăn của Giản Chi trên mạng. Ngày trước cô cũng từng có một chuyện mục nhỏ trên một tờ báo nhỏ, ai ngờ lần này có cả người của đài truyền hình đến gặp.
Đối phương nói rất xem trọng những suy nghĩ, lí tưởng của Giản Chi trong từng món ăn nên muốn mời cô ghi hình cho chương trình của đài.
Ngược lại Giản Chi cảm thấy mình chẳng có tư tưởng cao siêu gì khi nấu nướng nên cô hơi đắn đo, quyết định hỏi ý kiến Thẩm Quân Mặc.
Thẩm Quân Mặc nghe xong chẳng ngạc nhiên như Giản Chi. Anh cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, còn có vẻ kiêu ngạo và tự hào về cô khiến Giản Chi có ảo giác bản thân trong mắt anh là một đầu bếp đỉnh cao của thế giới.
“Chỉ cần em đừng quá vất vả và cảm thấy hứng thú thì cử thử đi. Em lựa chọn thế nào anh cũng đều ủng hộ”. Thẩm Quân mặc nói.
Lời động viên của Thâm Quân Mặc như tiếp thêm sự tự tin cho Giản Chi. Ngày hôm sau cô đồng ý với lời mời của đài truyền hình.
Mọi chuyện diễn ra hết sức thuận lợi. Từ khi bắt dầu chuẩn bị đến khi thu hình rồi thời gian chế tác hậu kì, tất cả mất khoảng một tháng.
Thời gian ghi hình cũng không cố định, lúc thì buổi tối, lúc thì buổi chiều. Mỗi buổi sáng Thẩm Quân Mặc như chiếc đồng hồ báo thức, đúng giờ là xuất hiện trước nhà Giản Chi. Thời gian biểu còn nắm rõ hơn cả Giản Chi. Anh trở thành tài xế riêng của cô trong thời gian này, tận tụy chịu khó và luôn luôn vui vẻ.
Nhiều khi việc ghi hình bị chậm trễ, cô muốn anh về nhà nghỉ ngơi trước, cô sẽ tự về sau. Nhưng anh chẳng nói gì cả, chỉ cười cười vỗ về cô.
Dần dần mọi người trong đội sản xuất đều biết Giản Chi có một người bạn trai chất lượng tuyệt vời: vừa cao ráo vừa đẹp trai. Quan trọng là đối với Giản Chi rất tốt, cưng chiều cô như bảo bối.
Có vài người trong đoàn bằng tuổi Giản Chi, thi thoảng nói chuyện phiếm sẽ dùng ánh mắt vừa mờ ám vừa nhiều chuyện trêu chọc Giản Chi đôi câu về người yêu.
Mặc dù Giản Chi hơi ngượng nhưng vẫn thoải mái thừa nhận Thẩm Quân Mặc là người tốt. Nghe vậy một số chàng trai trong tổ sản xuất bèn khoa trương ôm ngực, bảo con tim mình đã tan nát từ đây.
Một ngày, tiết mục cũng ghi hình xong xuôi, tổ trưởng kêu gọi mọi người cùng nhau đi liên hoan.
Tuy Giản Chi không thích lắm những nơi ồn ào, náo nhiệt, cũng khó khăn khi giao tiếp trong những trường hợp này nhưng nể mặt đoàn nên cô cũng gật đầu tham gia.
Mọi người vui vẻ ăn uống, người này chúc người kia một ly, không khí rôm rả. Một vài người hơi thân quen với Giản Chi cũng nhiệt tình mời cô.
Tửu lượng của Giản Chi kém, mới uống vào đã cảm thấy nhức đầu, chóng mặt. Khi Thẩm Quân Mặc theo đúng giờ hẹn đến đón, Giản Chi bước chân lảo đảo đang được một cô gái dìu đi.
Thẩm Quân Mặc chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của cô, ngoan ngoãn im lặng mặc anh ôm lên xe, khi ngồi vào chỗ thì bắt đầu thiếp đi. Trong không gian nhỏ hẹp, thi thoảng nghe được tiếng cô thở nhè nhẹ.
Thẩm Quân Mặc cảm nhận được niềm hạnh phúc, sự thõa mãn lan trong từng mạch máu. Nhưng chờ cô tỉnh dậy nhất định phải giáo dục lại mới được. Tại sao lại thiếu cảnh giác đi theo một đoàn người mới quen chưa lâu uống rượu thế này chứ. Tâm tư cô thiếu đề phòng như thế, nếu bị kẻ xấu lợi dụng bắt cóc thì làm sao?






Có Em Chung Đường
Vì ghi hình cho chường trình nên Giản Chi hơi mệt mỏi, may mà mọi việc cuối cùng cũng suôn sẻ. Người bên đài truyền hình đưa một bản ghi hình đầy đủ cho Giản Chi xem. Vừa hay Thẩm Quân Mặc cũng ở đây, anh thấy Giản Chi vui vẻ thì cười càng rạng rỡ. Chờ nhân viên đài ra về, anh ôm vai Giản Chi hỏi có thích đi du lịch cùng anh không? Bởi tháng sau công việc cũng ít mà kì nghỉ hè đang đến gần nên anh có thể sắp xếp thời gian đi du ngoạn.
Giản Chi cực kì thích đi du lịch, giờ lại bị giọng nói trầm ấm của Thẩm Quân Mặc dụ dỗ nên gật đầu cái rụp.
Sau đó cô điện thoại cho Ôn Tử, thông báo cho cô bé biết mình sắp rời thành phố B vài ngày nên quán ăn cũng đóng cửa. Vì vậy Ôn Tử cứ ở nhà nghỉ ngơi cho thỏa thích.
Với Ôn Tử nghỉ hay không nghỉ chẳng quan trọng. Quan trọng là cô đã sớm nghe được thông tin từ Tiêu Dịch nên bắt đầu trêu chọc Giản Chi định đi hưởng tuần trăng mật sớm với thầy Thẩm phải không?
Cô cau mày nói thêm: “Bên kia thời tiết thế nào em cũng chẳng biết. Anh phải sớm nói rõ để em chuẩn bị chứ”.
Lời này sao nghe như có mùi ai oán lại có cảm giác như cô đang làm nũng với anh nhỉ?
Thẩm Quân Mặc nín cười, vẻ mặt vô tội: “Em không hỏi, anh cũng quên mất”.
Giản Chi thấy anh giả vờ nên không tranh cãi nữa. Cô mỉm mỉm cười. Dù sao tình huống này đâu phải có gì không tốt đâu.
Thẩm Quân Mặc hiểu cô đang nghĩ gì, đưa tay ôm lấy bờ vai cô: “Yên tâm, có anh ở đây, em còn định giận dỗi nữa à?”
Giản Chi lườm lườm anh. Cô cáu giận với anh khi nào chứ, chỉ là hơi hờn hờn thôi. Giản Chi ít khi làm nũng thế này, Thẩm Quân Mặc hôm nay được lợi, ánh mắt lóe sáng, nụ cười rạng rỡ hơn r