Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

br>“Không.” Tôi trả lời: “Một chủng tộc diệt vong, có thể đổi lấy sinh tồn của cả vũ trụ. Đây là chuyện nên làm.”
***
Buổi tối trước hôm tôi xuất phát, thời tiết rất ảm đạm. Tôi và bệ hạ đứng bên bờ biển, nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ. Cố Mẫn mặc áo bào dài màu trắng, thắt đai màu vàng tượng trưng cho vua của chủng tộc thời gian. Mái tóc dài đen nhánh của anh như dải lụa xõa xuống bờ vai.
Bóng lưng của anh trông rất cô độc và già cỗi, chẳng hề giống người đàn ông mới hai mươi tám tuổi.
“Em có biết không, Hoa Dao?” Anh nói khẽ: “Tôi rất nhớ, rất nhớ Hoa Linh.”
Nước mắt tôi trào ra khóe mi.
Thiếu tướng Hoa Linh, chị gái thân yêu của tôi, thiếu tướng trẻ tuổi nhất của chủng tộc thời gian, cũng là vị hôn thê của bệ hạ. Chị là người tôi sùng bái nhất.
Thế nhưng chị, các anh trai và hơn hai mươi vạn người thuộc chủng tộc của chúng tôi đã chết trong cuộc chiến vào mùa đông năm ngoái.
“Nếu có thể, em hãy đưa cô ấy về với tôi, có được không?” Bệ hạ đột nhiên hỏi.
Nước mắt tôi chảy giàn giụa: “Em sẽ đưa bọn họ trở về.”
Đúng lúc này, một chuyện vô cùng đáng sợ xảy ra. Đó là cảnh như một cơn ác mộng mà cả cuộc đời này tôi không thể nào quên.
Một luồng sáng bạc lóe lên trên không trung trước mặt chúng tôi, sau đó xuất hiện một chiếc máy bay chiến đấu.
Chiếc máy bay chiến đấu màu đen tơi tả, bốc đầy khói. Chiếc máy bay như xé toạc bầu trời, nhô đầu ra ngoài. Khi nhìn rõ người cầm lái, chúng tôi hoàn toàn sững sờ.
Người đó là chị gái tôi.
Chị gái đã chết trong trận chiến ba tháng trước.
“Cố Mẫn! Hoa Dao!” Chị hét lớn, bộ đồ vũ trụ của chị dính đầy máu tươi, gương mặt xinh đẹp ngày nào tiều tụy lem luốc. Thân hình chị giống con thú nhỏ bị thương, yết ớt trên bàn lái.
Tôi và Cố Mẫn giống như nổi cơn điên trong giây lát, ra sức gọi tên chị, ra sức điều khiển sức mạnh tinh thần bay về phía chị.
Thế nhưng chúng tôi chỉ nhìn thấy chị trong giây lát, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Bởi vì trên mặt biển đột nhiên xuất hiện tia sáng màu xanh lam đáng sợ. Nó lan tỏa rất nhanh, bao trùm cả bờ biển. Đôi mắt chị gái trợn trừng, chị thét lên một tiếng phẫn nộ, gần như xé ruột xé gan, trong đáy mắt nổi lên nỗi tuyệt vọng.
Luồng sáng màu xanh lam đó đột nhiên thu lại, phảng phất biến thành con quái vật hung dữ, há to miệng về phía chị gái. Sức mạnh tinh thần màu trắng của chị rất yếu ớt trong luồng sáng xanh lam đó. Chiếc máy bay chiến đấu của chị bị luồng sáng màu xanh lam kéo lên không trung rồi xé tan thành từng mảnh.
“Không...” Tôi và Cố Mẫn đồng thời hét lên, đồng thời phóng sức mạnh tinh thần về phía luồng sáng xanh lam đó. Nhưng nó mạnh đến mức kinh hồn. Khi hai luồng sáng chạm vào nhau, tôi lờ mờ nhìn thấy vô số gương mặt đàn ông xa lạ, những gương mặt hết sức âm hiểm và lạnh lẽo. Đó là kẻ săn mồi Stan. Đó là sức mạnh tinh thần của chúng.
Luồng sáng màu xanh lam ngày càng phóng to. Tôi và Cố Mẫn bị đánh bật về đằng sau. Tôi tuyệt vọng nhìn quầng sáng nhiễm máu tươi từ từ nuốt trọn chị gái tôi. Gương mặt xinh đẹp của chị trở nên méo mó và đau khổ... Sau đó, không trung chẳng còn thứ gì, tất cả đều biến mất.
Sóng biển nhẹ nhàng tràn qua thân thể tôi. Tôi nằm trên bờ cát lạnh lẽo, nước mắt đã khô cạn, đầu óc bất chợt tỉnh ngộ.
Đó là ba tháng trước, trong cuộc quyết chiến cuối cùng, chị gái là người chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Khi hoàn toàn bất lực, chị đã mở khe hở của thời gian. Chị muốn trốn thoát, muốn xuyên không đến mấy tháng sau, muốn quay về bên tôi và Cố Mẫn, tiếp tục bảo vệ tộc người của chúng tôi.
Thế nhưng, lúc chị tiến hành xuyên không, kẻ săn mồi đã phát hiện và dùng sức mạnh tinh thần để ngăn cản chị. Chúng sử dụng một làn sóng xung kích đủ khiến mọi vật chất bay hơi, lôi chị về chiến trường, cuối cùng giết chết chị.
Chị đã chết từ ba tháng trước, cũng chết ngay trước mặt tôi, vài phút trước đó.
Dù là chủng tộc nắm giữ bí mật của thời gian, chúng tôi cũng không thể địch nổi gót sắt của kẻ săn mồi Stan, không địch nổi sức mạnh tinh thần siêu năng? Tôi lảo đảo đứng dậy. Cố Mẫn thẫn thờ bên bờ biển, bóng lưng anh thẳng tắp, mái tóc bay lòa xòa. Anh giống mỗi người đàn ông mất đi người yêu thương, vừa tuyệt vọng vừa đau khổ.
Thanh âm của anh như tiếng chuông báo tử theo tiếng sóng biển truyền tới:
“Tôi nhìn thấy dải Ngân Hà rơi xuống trước mắt tôi,
Nhìn thấy cột Niên Hoa bị cuốn vào vòng xoáy của thời gian,
Sinh mệnh chói lọi từ lúc này bị bóng đêm che phủ.
Nỗi đau khổ giống đầm lầy thôn tính năm tháng vô tận.
Hoa Dao, em hãy lấy danh nghĩa thời gian để thề với tôi, em sẽ giết hắn, giết chết vua Quang Huy.
Để danh tính bị chôn vùi gặp lại ánh mặt trời,
Thời gian bị bỏ rơi, luân hồi chuyển động lại.
Ngày hôm đó là ngày tận thế, cũng là sự khởi đầu mới.”
Tôi nuốt lệ quỳ trên bờ biển, quỳ đằng sau lưng bệ hạ, quỳ trước phương hướng chị gái biến mất.
“Tôi lấy danh nghĩa thời gian để thề, tôi sẽ giết Nặc Nhĩ, giết chết vua Quang Huy. Hắn nhất định sẽ chết vào ngày hôm đó, vào thời điểm đó, chết trước khi sức mạn


Polly po-cket