Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.
mặt nạ, trong đầu tôi nhớ rõ nhất thanh nhị sở! Người bắt cóc tôi, tuyệt đối chính là anh!”
Ân Khả giật mình sững sờ một lát, đột nhiên cười như nghe được một câu chuyện cười, nói: “Thiếu phu nhân, cô nói sinh động như thật, như vậy...... chứng cớ của cô? Trên thế giới này những người có bóng lưng tương tự tôi, thậm chí giống như đúc có vô số, chỉ bằng cái này mà cô muốn phán tội tôi sao?”
Tầm Thiên Hoan không biết trả lời thế nào: “Anh không phải cũng không có chứng cớ chứng minh là anh trong sạch sao?”
Ân Khả vừa định trả lời lại thì bị chặn lại bởi chuông điện thoại di động của Bắc Diệc Uy, đành im lặng......
Chuông điện thoại di động của Bắc Diệc Uy làm cho Tầm Thiên Hoan cùng Ân Khả đều không khỏi im lặng, nhìn Bắc Diệc Uy lấy điện thoại ra nhấn nút, sau đó đặt bên tai.
Ngày đó, thời tiết lúc đầu thật đẹp: có ánh mặt trời, không khí cũng tươi mát, nhưng chỉ trong một lúc thời tiết dần dần tối xuống, màn trời kéo mây đen như một cái lưới lớn rủ xuống gần phía trên đầu, tựa hồ có thể sập xuống bất cứ lúc nào, không khí cũng dần dần áp lực......
Bắc Diệc Uy trò chuyện điện thoại chỉ vài phút ngắn ngủn mà thôi.
Nhưng trong vài phút đó, trên khuôn mặt tuấn tú của Bắc Diệc Uy biểu lộ một trạng thái mà Tầm Thiên Hoan suốt đời khó quên.
Trước đây hắn ngạo khí như vậy, lạnh lùng như vậy, cho dù là một ánh mắt, một động tác nhỏ bé, đều tràn ngập lực uy hiếp, làm cho người ta không thể bỏ qua.
Tầm Thiên Hoan chăm chú hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện gì?” Bắc Diệc Uy cười, thê thảm nói: “Có chuyện gì? Hình như là cái gì cũng đều không có...... Tất cả hết thảy, tất cả đều đã không có, tài sản của tôi, của gia tộc đã không có, tất cả đều đã không có!”
Tầm Thiên Hoan cả kinh! Ẩn ẩn phát giác được tầm quan trọng sự tình, cô hỏi: “Cái này có liên quan tới tôi sao?”
“Với em......” Bắc Diệc Uy ngẩng đầu nhìn bầu trời mênh mông: “Bây giờ nói những điều này...... Không hề ý nghĩa.”
Tầm Thiên Hoan sốt ruột: “Tôi van anh nói cho tôi biết!”
Một bên Ân Khả xen vào nói: “Có phải là công ty đã xảy ra chuyện?”
Lời nói Ân Khả khiến cho Bắc Diệc Uy mục quang lãnh đạm, nhìn chằm chằm vào Ân Khả, lạnh nhạt nói: “Cậu không phải rõ ràng nhất sao?”
Ân Khả sững sờ, sau đó cúi đầu xuống, nói: “Ông chủ, tôi......”
Bắc Diệc Uy dõi theo hắn, nói: “Cậu xác định ông chủ mà cậu gọi là tôi phải không?”
Ân Khả cúi thấp đầu, thân thể cứng ngắc, ngón tay dần dần buộc chặc, qua hồi lâu, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng Bắc Diệc Uy, cuối cùng lại nói không ra lời.
Nói, hắn có thể nói cái gì? Hết thảy bí mật đã không còn là bí mật, trong nội tâm hai người đều đã hiểu rõ.
Bắc Diệc Uy cười lạnh: “Như cậu mong muốn, hiện tại bắc thị chính thức suy sụp, không phải cậu nên trở về nơi mà cậu thuộc về sao?”
Ân Khả kinh ngạc. Trong đầu Tầm Thiên Hoan đầy hồ nghi, cô hoài nghi vừa rồi là mình nghe lầm sao?
Bắc thị đổ? Bắc thị suy sụp? Không thể tưởng tượng nổi! Bắc thị rõ ràng suy sụp!! Mấy chữ này rõ ràng hội cùng một chỗ?
Bắc, thị, suy sụp,!
Câu nói cứ vang lên trong đầu Tầm Thiên Hoan!
Thật phức tạp! Thật rối loạn!
Những thứ này như một cái vòng luẩn quẩn quanh cô......
Xác thực nói, cái công ty trước kia gọi là Bắc thị, hôm nay đã không còn là Bắc thị, là Lâm thị, hay Dương thị ….hay gì đó cô không biết, nhưng tuyệt đối không phải là họ Bắc!
Ân Khả, ngẩng đầu, nâng cao ngực, ánh mắt nhìn thẳng Bắc Diệc Uy.
Bầu trời cuồn cuộn mây đen, cảm giác áp lực cứ một tầng một tầng tích lại......
Khuôn mặt tuấn tú của Ân Khả tràn ngập kiên nghị, đối mặt Bắc Diệc Uy, chậm rãi chậm rãi cúi đầu, nói một tiếng: “Thực xin lỗi.”
Một khắc này, dường như gió ngừng, mây dừng, khí lặng, căng thẳng tột cùng.
Sau một khắc, Bắc Diệc Uy nở nụ cười......
Gió lại nổi lên, mây tiếp tục vần vũ, hô hấp quay trở lại với từng người, thời gian từ từ trôi......
Trên thế giới, không có chuyện gì so với cái này đáng buồn hơn, không phải sao? Người bạn thân thiết mình tín nhiệm nhất, lại lợi dụng tín nhiệm của mình, ăn cắp văn kiện cơ mật công ty, cùng địch trong ngoài giáp công, dần dần dần dần đem --- đẩy Bắc thị đến đường cùng.
Nói thật, một tập đoàn bắc thị đối với hắn mà nói có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng đây lại là tâm huyết của phụ thân cùng gia gia hắn, hắn được ca ca ký thác, là gân mạch bắc thị...... Hắn sao có thể tiếp nhận Bắc thị lại sụp đổ trong tay của mình?
Một câu thực xin lỗi, xem là cái rắm!
“Ông chủ.” Ân Khả nói: “Xin cho phép tôi xưng hô như vậy lần nữa, anh cái gì cũng đã biết, vì cái gì không sớm xử trí tôi?”
“Tôi thật không ngờ, bắc thị lại sụp đổ nhanh như vậy.”
Chính xác nói, hắn không có nghĩ đến, 30% cổ phần công ty trong tay Tầm Thiên Hoan rơi vào tay người khác, trở thành vũ khí người khác lấy ra đả kích bắc thị!
Xét đến cùng, vẫn là chính mình tự tay hủy bắc thị......
Rõ ràng chính mình có năng lực đem 30% cổ phần công ty cất vào trong túi bắc th