Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

h chú ý hỏi: “Có thể nói cho anh là chuyện gì không?”
Tầm Thiên Hoan ngước mắt lên nhìn Âu Dương Tịch, sau đó nhẹ nhàng tựa trên vai hắn, nói: “Anh và Ki Ki đoán đúng, Tân Đồng nó…….”
Âu Dương Tịch nghe vậy phút chốc mắt tối sầm, tay ôm Tầm Thiên Hoan có chút căng cứng, khôi phục lại bình thường hắn nói: “Làm sao vậy?”
Tầm Thiên Hoan cắn cắn môi, vẻ mặt ưu sầu, càng không muốn nghĩ thì lại càng nghĩ nhiều, trong đầu hiện lên toàn bộ hình ảnh Tân Đồng lúc trưa, nội tâm khó chịu, hít thở cũng khó khăn, rất lâu sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Nó nói, nó…….yêu em…….”
Âu Dương Tịch ánh mắt bỗng nhiên sẫm lại.
Tầm Thiên Hoan vẻ mặt bối rối, không đợi Âu Dương Tịch nói gì, cô lại nói: “Không phải kiểu tình cảm chị em, mà là tình yêu nam nữ…….”
Cảm giác được thân thể Tầm Thiên Hoan đang run rẩy, cánh tay Âu Dương Tịch tăng thêm chút sức, ôm chặt cô trong lòng, làm cô an tâm. Trên mặt hắn vô cùng phức tạp, biến hóa nhanh chóng làm người ta không kịp nắm bắt, đến khi khôi phục bình tĩnh, hắn nói: “Vậy lúc đó em nói gì?”
Tầm Thiên Hoan ánh mắt mê man: “Không biết, em không biết, lúc ấy em sợ hãi, không nghĩ được gì, không biết làm gì……”
Âu Dương Tịch ánh mắt sâu xa, tiếp tục hỏi: “Vậy nó làm gì?”
Làm gì? Trong đầu Tầm Thiên Hoan nháy mắt tái hiện lại cảnh kia, Tầm Tân Đồng liều lĩnh hôn mình……….
Trong lòng bấn loạn như bị quật một cái, đau nhức, sợ hãi…….
Tầm Thiên Hoan đột nhiên giơ tay lên, dùng sức lau sạch môi mình, vừa nói: “Điên, hắn điên rồi, hắn không phải là Tân Đồng, hắn là người điên……….”
Âu Dương Tịch nhìn Tầm Thiên Hoan ngược đãi chính mình, vội vàng nắm chặt tay cô, đơn giản không cho cô cử động nữa, ghé sát lại gần cô nói: “Nó hôn em đúng không?”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn Âu Dương Tịch, trong mắt lóe lên tia kinh hoảng, “Không, không, không, em là chị nó, nó….nó làm sao có thể hôn em, nó làm sao có thể nói ra những lời như vậy, không thể, tuyệt đối không thể, thật là đáng sợ…….”
Âu Dương Tịch trong mắt thoáng hiện lên tia lo lắng………..
Chết tiệt, tên nhãi kia làm sao dám hôn cô? Hiện tại người có thể hôn cô, chỉ có thể là hắn.
Âu Dương Tịch ôm Tầm Thiên Hoan vào ngực, vỗ vỗ lên lưng cô, nhẹ giọng nói: “Thiên Hoan, đừng sợ, đã qua rồi, ngủ một giấc dậy sẽ không còn chuyện gì nữa…….”
“Thật sao?”
“Thật, em ngoan ngoãn ngủ một giấc đi.”
Âu Dương Tịch nhẹ nhàng đặt Tầm Thiên Hoan ở trên giường, lại một lần nữa lấy chăn đắp lên.
Tầm Thiên Hoan nhìn hắn: “Chỉ cần ngủ một giấc là không có chuyện gì nữa đúng không?”
Âu Dương Tịch nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt cô nói: “Đúng vậy, ngoan ngoãn ngủ. không nên suy nghĩ bậy bạ, ngày mai lại trở lại thành Tầm Thiên Hoan vui vẻ.”
Tầm Thiên Hoan khóe miệng hơi nhếch lên, chẫm rãi nhắm mắt lại………..
Đúng, cô không cần nghĩ, chỉ cần ngủ, ngủ một giấc mọi chuyện sẽ ổn………
Âu Dương Tịch nhẹ nhàng rời khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa, không phát ra động tĩnh gì, trong phòng Tầm Thiên Hoan yên tâm thiếp đi…….
Đằng sau cánh cửa vừa đóng lại kia, ánh mắt hắn nháy mắt thâm trầm, trên mặt không chút biểu tình, lấy điện thoại ra, vừa đi vừa bấm một dãy số…
Bên kia truyền đến một thanh âm nhàn nhạt: “Ai vậy?”
Âu Dương Tịch thanh âm lạnh như băng: “Là anh.”
Nghe giọng không biết là tâm tình tốt hay xấu, chỉ là ẩn dấu một điều gì đó, Tầm Tân Đồng nói: “A, thì ra là anh Âu Dương Tịch. Thật đúng là hiếm nha. Anh sao lại có thời gian gọi điện cho tôi? Chị tôi đâu?”
Âu Dương Tịch âm thầm cắn răng, chửi nhỏ: “Ngươi thật hỗn láo.”
Tầm Tân Đồng thanh âm cũng đột nhiên lạnh lùng: “Anh dựa vào cái gì mà mắng người khác?”
Âu Dương Tịch cố gắng nhịn xuống không chửi ầm lên, chuyện này không nói qua điện thoại được.
“Chúng ta tìm chỗ nói chuyện.”
Đầu bên kia yên tĩnh một hồi lâu, có thể thấy Tầm Tân Đồng đang do dự gì đó, một lúc sau hắn mới nói: “Được.”






Bóng đêm dần yên tĩnh trở lại, nhưng Tầm Thiên Hoan lại tỉnh dậy. Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, KiKi đi công tác chưa về, nhưng còn Âu Dương Tịch? Đã muộn như vậy hắn còn đi đâu?
Tìm trong phòng mấy lần cũng không thấy bóng dáng Âu Dương Tịch.
Điện thoại, đúng rồi, mỗi lần chỉ cần Tầm Thiên Hoan gọi hắn nhất định sẽ lập tức nghe máy.
Gọi lần thứ nhất….
Lần thứ hai….
Chết…… Tầm Thiên Hoan nhanh chóng che miệng lại, ách….. phi phi phi, nói gở nói gở nha.
Một giọng nói quen thuộc vô tội cất lên: “Ai, thừa dịp anh không ở đây, em tranh thủ mắng chửi anh sao? Còn rủa anh chết…….”
Tầm Thiên Hoan lập tức nói tiếp: “Không có, em không rủa anh chết, làm sao có thể rủa……?” Tầm Thiên Hoan trong đầu lóe lên một cái, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, ánh mắt lập tức sáng ngời, mừng rỡ cơ hồ nhảy dựng lên, nói: “Tịch, thật là anh!”
Tầm Thiên Hoan cao hứng nắm cánh tay Âu Dương Tịch, theo thói quen lắc lắc, trong đêm tối lờ mờ cố nhìn mặt Âu Dương Tịch, tuy không nhìn rõ, nhưng đây chắc chắn là Âu Dương Tịch của cô. Cô tươi cười rạng rỡ nói: “Tịch, tìm được anh, thật sự tìm được anh rồi


XtGem Forum catalog