Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2058 lượt.
hiên Hoan, vẽ mặt đầy suy tính, đi nhanh lên phía trước:“Thiếu gia, ngài bình tĩnh một chút!”
Bắc Diệc Uy ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục kháp cổ của cô!
Phẫn nộ trong lòng của hắn, chỉ có một mình hắn biết rõ......
Ân Khả khuyên bảo hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến Bắc Diệc Uy, mắt thấy bộ dáng Tầm Thiên Hoan càng ngày càng thống khổ, Ân Khả hítmột hơi thật sâu, hai tay chế trụ cái tay của Bắc Diệc Uy, dùng sức kéo mạnh ra, liền khuyên nhủ:“Thiếu gia, không thể làm như vậy, phải bình tĩnh giải quyết, nếu cứ như vậy, dạng chỉ càng đem sự tình càng náo càng lớn!”
Bắc Diệc Uy giận dữ hét: “Cậu dựa vào cái gì để quản tôi? Nên làm gì đi làm gì đi!”
Lời nói của Bắc Diệc Uy, làm cho Ân Khả ngẩn người, trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện một tầng bóng tối, một lát sau, mắt sáng như đuốc:“Thực xin lỗi, thiếu gia, hôm nay tôi phải quản!”
Ánh mắt Bắc Diệc Uy giận dữ như nước thủy triều......
Dưới sự trợ giúp của Ân Khả khẽ đảo lăn qua lăn lại, cuối cùng cũng thoát khỏi ma trảo của Bắc Diệc Uy, Tầm Thiên Hoan lảo đảo, té ngã bên giường, vịn thành giường, từng ngụm từng ngụm tìm về hô hấp......
Ân Khả gắt gao giữ chặt Bắc Diệc Uy, liều chết cũng không để cho hắn tới gần Tầm Thiên Hoan, làm ầm ĩ hồi lâu, Bắc Diệc Uy đột nhiên ngừng lại, vẻ mặt lạnh như băng......
Ân Khả thấy được Bắc Diệc Uy tựa hồ trong tích tắc này đã tỉnh táo lại, vì vậy nhẹ nhàng thở ra, kinh ngạc thối lui một bước, đợi Bắc Diệc Uy hạ lệnh.
Chỉ nghe thanh âm không hề có nhiệt độ của Bắc Diệc Uy nói:“Ân Khả, cậu đi xuống lầu.”
Đây là chuyện đã được đoán trước nhưng Ân Khả lại vẫn còn có chút do dự, vừa rồi bộ dáng của Bắc Diệc Uy như là hận đến mức muốn giết Tầm Thiên Hoan, hắn sợ chính mình sau khi rời đi, Bắc Diệc Uy lại......
Bắc Diệc Uy tựa hồ biết rõ hắn đang băn khoăn cái gì, ngữ khí quỷ dị nói:“ Cậu yên tâm, tôi sẽ không giết cô ta.”
Ân Khả nghe nói, cũng không biết nói gì, cuối cùng liếc qua Tầm Thiên Hoan dần dần khôi phục thể lực, lúc này mới lén lút rời khỏi gian phòng.
Trong phòng, lại chỉ còn lại có Bắc Diệc Uy cùng Tầm Thiên Hoan hai người.
Tầm Thiên Hoan ngồi ở bên giường, trải qua một phen điều tức, hô hấp rốt cục dần dần khôi phục vững vàng, hô hấp vững vàng, làm cho Tầm Thiên Hoan đột nhiên phát lên một cổ dũng khí, chỉ cần có hô hấp, chỉ cần còn có tánh mạng, hết thảy, cũng không còn cái gì phải sợ!
Ánh mắt Bắc Diệc Uy lạnh như băng, chậm rãi đi đến trước mặt Tầm Thiên Hoan, sau đó ngồi xổm người xuống cùng Tầm Thiên Hoan đối diện nhau, nhìn chằm chằm vào cô một lát, đột nhiên hai ngón tay xiết ở cằm của cô, nâng mặt cô lên, Tầm Thiên Hoan quật cường nghênh đón ánh mắt của hắn, trên mặt của cô, trong ánh mắt của cô, cũng tìm không được vẻ sợ hãi vừa rồi, giờ phút này, trong mắt của cô, hắn bất quá cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi!
Bắc Diệc Uy cười lạnh:“Muốn đòi tiền như vậy có phải không?”
“Tiền?” Tầm Thiên Hoan ngược lại cười lạnh:“Ai không muốn tiền?Không phải anh cũng thế sao? Liều mạng muốn bảo vệ địa vị của Mình ở tại Bắc gia, nói đến nói đi, còn không phải cũng vì tiền sao?”
Bắc Diệc Uy sửa lời của cô, nói:“Tôi không giống cô, tôi bảo vệ thứ mà tôi xứng đáng có, mà cô, lại không từ thủ đoạn?!”
“Xứng đáng?” Tầm Thiên Hoan thật muốn cười ha ha:“Xứng đáng là anh dùng hai tay của chính mình tìm được sao? Nếu không phải có cha anh, anh sẽ có hôm nay?”
“Đó chuyện của tôi!” Ánh mắt Bắc Diệc Uy hung ác:“Cô muốn tiền cũng được, nhưng tôi ghét nhất người khác uy hiếp tôi, hơn nữa còn lại dùng thứ đó!”
Tầm Thiên Hoan lập tức nói:“Tôi không có!”
Vật kia rõ ràng cũng chỉ tồn tại trong điện thoại di động của cô, cũng không có ai chạm qua, thậm chí kể cả Tịch và Kiki, hoàn toàn không có khả năng chạy ra ngoài.
Bắc Diệc Uy ngoảnh mặt làm ngơ, kháp càm của cô, nghiến răng nói:“Muốn tiền có phải không? Được ..... Nhưng mà, cô phải lấy bản thân để trao đổi!”
Dùng thân thể trao đổi........
Tầm Thiên Hoan sửng sốt! Lửa giận không ngừng xông lến ngực, Có một loại gọi là tự tôn gì đó, hình như bị giẫm đạp!
Tầm Thiên Hoan trừng mắt nhìn Diệc Uy, nói:“Bắc Diệc Uy, anh xem tôi là cái gì? Con điếm sao?”
“Điếm?” Bắc Diệc Uy tự định giá cái từ này, sau đó cười:“Sao lại là điếm? Ai lại sẽ cho một con điếm cái giá cao như vậy?”
Bắc Diệc Uy đưa bàn tay vuốt ve cái cổ trắng ngần của cô, ở đó còn có năm dấu tay rõ ràng, Bắc Diệc Uy gian xảo mím môi, chậm rãi để sát vào, nhẹ nâng cằm cô lên, hôn lên trên cổ của cô.........
Tầm Thiên Hoan cau chặt lông mày, tay vịn nắm chặt thành giường.........
Tầm Thiên Hoan ẩn nhẫn tức giận:“Ai muốn đồng tiền dơ bẩn của anh!”
Giọng Bắc Diệc Uy uy hiếp:“Là cô, vì muốn phân nửa gia sản Bắc gia, nên cô không từ thủ đoạn, muốn cho tôi mất hết mặt mũi trên khắp thế giới có phải không?”
Tầm Thiên Hoan trừng mắt, cô hoàn toàn không biết nên đáp lại như thế nào:“..........”
Bắc Diệc Uy cười lạnh:“Yên tâm, nếu tôi mất hết mặt mũi, tôi cũng nhất định sẽ kéo cô xuống nước.”
Tầm Thiên Hoan thầm mắng:“Kẻ điên!”
Tay Bắc