Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
r>A Đan vừa mới rời đi, tay Tầm Tân Đồng đặt lên eo Tầm Thiên Hoan xoa xoa, Tầm Thiên Hoan giật mình gỡ cái tay kia xuống, nhanh chóng lướt qua hắn đóng cửa phòng, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, khi vừa xoay người lại thì Tầm Tân Đồng đã ở ngay trước mặt, ôm cô, hỏi: “Chị có khỏe không?”
Tầm Thiên Hoan nghĩ cố gắng giật tay của hắn xuống, bất đắc dĩ khí lực không bằng hắn, chỉ có lạnh lùng nói: “Em tới làm gì?”
Tầm Tân Đồng cúi đầu hôn hôn lên sợi tóc cô, nhẹ nói: “Nghe nói chị bị bệnh, ba mẹ bảo em tới xem chị thế nào.”
Tầm Thiên Hoan cau mày, nghiêng đầu, cô muốn tránh đi, lạnh nhạt nói: “Em bây giờ đã gặp chị, có thể đi.”
Nụ hôn của Tầm Tân Đồng rơi xuống phần cổ của cô, hô hấp thoáng dồn dập, nói khẽ: “Chị không nên đối với em tuyệt tình như thế?”
Tầm Thiên Hoan cắn môi, hít vào thật sâu: “Em là em trai của chị, máu mủ tình thâm, chúng ta thân thể chảy cùng một loại máu, cả đời đều là như thế, tại sao tuyệt tình?”
Tầm Tân Đồng trong ánh mắt xinh đẹp nổi lên một tầng sương mù, trong lồng ngực tựa hồ có vật gì đó đâm vào, hắn dán tại bên tai của cô nói: “Chị không nói em cũng biết, chị không cần phải lặp lại nhiều lần như vậy, không cần cứ xát muối lên vết thương của em, cũng bởi vì quan hệ này, em mới không thể yêu chị? Nếu như em rút sạch tất cả máu trên người, liệu em có thể được yêu chị?”
Tầm Thiên Hoan cảm giác chua xót trào lên, hốc mắt có chút ướt át, ngực truyền đến từng hồi run rẩy: “Tân Đồng, em là em trai thân thiết của chị. Chị có thể vì em làm tất cả, nhưng là, không thể ở cùng một chỗ với em, chị không muốn làm hại em..... Em hiện tại chỉ là bồng bột nhất thời, chờ em gặp được người con gái em yêu thì em sẽ phát hiện, em đối với chị không phải loại tình cảm này.......”
Không đợi Tầm Thiên Hoan nói xong, Tầm Tân Đồng đã hôn lên môi của cô, nuốt vào thanh âm của cô.....
Một lúc lâu sau mới kết thúc, Tầm Tân Đồng chăm chú nhìn vào trong mắt Thiên Hoan, trịnh trọng nói: “Em hiểu được cảm giác của chính mình, em hiện tại đã là người trưởng thành rồi! Chị không cần phải dùng những lời này làm em thay đổi, chúng đều vô dụng! Em rất yêu chị!”
“Đừng nói nữa!” Tầm Thiên Hoan cũng nhịn không được nữa, che lỗ tai của mình, liều mạng lắc đầu.
Thấy Tầm Thiên Hoan kích động như thế, Tầm Tân Đồng nhắm mắt lại thầm than, cuối cùng đem Tầm Thiên Hoan ôm vào trong ngực, thì thào: “Phải làm thế nào chị mới có thể tin tưởng em?”
Tầm Thiên Hoan khuyên bảo mãi Tầm Tân Đồng rốt cục cũng chịu rời khỏi Bắc gia, cũng đối với cô không có những hành động quá phận........
Tầm Thiên Hoan bấm đốt ngón tay tính toán thời gian hắn phải ra nước ngoài học cũng càng ngày càng gần, cô đột nhiên hy vọng ngày đó đến nhanh một chút, sớm đem gánh nặng nội tâm này chấm dứt......
Cô lúc này hoàn toàn tỉnh táo, cô biết rõ việc hiện tại quan trọng nhất là giải quyết việc đoạn phim kia.
Ngẫm lại, cô nên đi tìm Ki Ki.......
“Thiên Hoan, sao cậu lại tới đây?” Ki Ki mở cửa phòng, giật mình khi nhìn Tầm Thiên Hoan đang đứng ngoài cửa.
Tầm Thiên Hoan mỉm cười: “Như thế nào, mình không thể đến thăm cậu sao?”
Ki Ki cười, mở rộng cửa: “Vào đi.”
Sau đó chạy vào phòng hô to: “Tịch, xem ai đến la ~”
Trong phòng Âu Dương Tịch nghe vậy đi ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt Tầm Thiên Hoan, hai người đồng thời sửng sốt một lát, Âu Dương Tịch cười cười: “Thiên Hoan, em đã đến rồi.” Trong ánh mắt có chút hoang mang.
Tầm Thiên Hoan liếc nhìn Âu Dương Tịch, sau đó đem đầu đuôi sự tình kể cho Ki Ki nghe,Ki Ki càng nghe càng tỏ ra tức giận không thôi a......
Ki Ki tức giận: “Bắc Diệc Uy rõ ràng là biến thái mà? Chuyện đó mà cũng quay video lại sao?!”
Âu Dương Tịch vô cùng hoảng sợ, chạy đến cầm lấy hai tay Tầm Thiên Hoan hỏi han: “Bắc Diệc Uy đụng đến em?”
Tầm Thiên Hoan có chút không được tự nhiên, nói: “Ai nha, đây vốn không phải trọng điểm, quan trọng là..., hắn quay lại toàn bộ quá trình. Cho nên, em phải tìm được người muốn hại mình thì mới có thể thoát khỏi phiền toái này!”
Ki Ki tức giận nói: “Sau đó hắn dùng đoạn video để uy hiếp cậu? Mẹ nó, người đàn ông này cũng quá nham hiểm a? Cho dù hoài nghi chuyện này với cậu có quan hệ, cũng không làm thành như vậy! Bắc gia bọn họ có quyền thế, lại không thể tự mình đi tra sao?”
Tầm Thiên Hoan nói: “Bắc Diệc Uy chính là muốn gây khó dễ cho mình mà!”
Ki Ki oán hận nói: “Mình thật là không quen nhìn loại đàn ông này! Bọn hèn nhát!”
Tầm Thiên Hoan khinh khỉnh: “Hiện tại hận hắn cũng chẳng ích gì, hắn - Bắc Diệc Uy chính là loại người như vậy, mình cũng chỉ có thể nghe lời hắn, hiện tại quan trọng nhất là, phải tìm được đoạn phim ngắn, mới có thể cam đoan Bắc Diệc Uy sẽ không đem đoạn video của chúng mình công khai ra.”
Ki Ki nhíu nhíu mày: “ đoạn video đó dù sao cũng có cả hắn, hắn sẽ không ác như vậy chứ? Đến lúc đó mất mặt nhất chẳng phải vẫn là chính hắn - Bắc Diệc Uy!”
Tầm Thiên Hoan bĩu bĩu môi: “Chỉ cần người kia không công khai đoạn phim quay lén Bắc Diệc