Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.

ày nói ra, liền không khí tựa hồ cũng chua
Âu Dương Tịch cúi đầu nhìn Tầm Thiên Hoan, đột nhiên cười, nói: “Thiên Hoan, em đang ghen đúng không?”
Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên giãy muốn thoát khỏi người Âu Dương Tịch, nói: “Nói bậy, ai ghen a! Tôi bất quá là đang trần thuật sự thật mà thôi!”
Âu Dương Tịch nói tiếp: “Chính là anh nghe lại thấy có vị chua a.”
Tầm Thiên Hoan ngẩn người, nghĩ lại, vẻ mặt có vài phần quẫn bách, sau đó ngữ khí cứng ngắc nói: “Anh nghe lầm!”
Âu Dương Tịch nhìn đắm đuối Tầm Thiên Hoan, mỉm cười: “Anh tình nguyện nghe lầm, như vậy, anh sẽ rất vui vẻ, vô cùng vui vẻ.”
Cô ghen, đó là chứng minh cô quan tâm anh.....
Tầm Thiên Hoan giả ngu: “Toàn nói bậy!”
Âu Dương Tịch y nguyên mỉm cười, hai tay ôm lấy gương mặt của cô, nâng lên, ở trên môi cô nhẹ nhàng hôn xuống, Tầm Thiên Hoan nhắm mắt lại, trong nháy mắt này, tựa hồ có một dòng điện xuyên qua toàn thân. Sau đó dùng đầu lưỡi liếm liếm phiến môi mềm mại, nụ hôn càng lúc càng sâu.....
Rốt cục dừng lại, Tầm Thiên Hoan lúc này mới chậm rãi mở mắt, ý thức được cô vừa mới trầm luân vào sự ôn nhu của anh, mỗi lần như vậy, cô sẽ không cách nào tự kềm chế, càng lúc càng đắm chìm, như thế nhiều lần, cô không cách nào khống chế chính mình. Như gặp ma....
Âu Dương Tịch tuấn mỹ khuôn mặt, nhìn Tầm Thiên Hoan, nói: “Cô gái đó là em của anh, em gái ruột thịt của anh.”
“Anh…………..anh nói cái gì?”
Âu Dương Tịch khẽ cười: “Cô bé đó là Emily, là em gái của anh.”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc một lát: “Chính là, cô ấy không giống người Trung Quốc a.”
“Mẹ của cô bé là người Anh.”
Tầm Thiên Hoan hỏi: “Hai người là cùng cha khác mẹ?”
“Là…….”
Tầm Thiên Hoan có chút hiểu rõ, ngón tay giơ lên chạm nhẹ hai gò má tuấn mỹ của anh, ánh mắt lộ ra thật sâu cảm tình, cô hỏi: “Tịch, anh có thể cho em biết -- chuyện trước kia của anh không? Thân thế của anh....”
Rốt cục …….. Rốt cục cô cũng đã hỏi, Tầm Thiên Hoan trong nội tâm không cảm thấy kích động, chỉ là cô sợ, cô sợ hãi nghe được kết quả.....
Nếu như có thể, cô vẫn hy vọng có thể giống như cuộc sống trước đây.....
Âu Dương Tịch nhìn nhìn Tầm Thiên Hoan, do dự một lát, sau đó kéo một cái ghế nhẹ nhàng ngồi xuống, tựa đầu đặt tại vai Tầm Thiên Hoan, nhàn nhạt biểu tình, ánh mặt trời ngoài cửa sổ soi rọi khắp nơi, vài tia nắng chiều vào trong phòng bệnh, chiếu vào hai người. Có chút chói mắt......
Âu Dương Tịch vẻ mặt nhàn nhạt: “Khi anh năm tuổi, mẹ anh mất ---- nguyên nhân không rõ, không đến một năm, ba anh tái giá cùng người phụ nữ ngoại quốc, hơn nữa còn là..... Đại minh tinh, kinh tế gia đình khá giả, ở trong nước sinh sống đại khái ba năm, gia đình anh di dân đến New York, anh không thích cuộc sống ở đó, rất không yêu mến, cũng không yêu mến những người đó..... Nhưng là, anh đã ở đó hơn mười năm. Đến lúc hai mươi tuổi, anh kiên quyết về nước, sau đó cũng không có quay lại, về nước được hai năm thì quen biết em cùng Ki Ki...... Anh bây giờ chỉ có thể nói bấy nhiêu.”
Âu Dương Tịch nói hời hợt, nhưng là, Tầm Thiên Hoan lại phần nào thấy có chút khác thường.....
Tầm Thiên Hoan cẩn thận hỏi: “Anh không biết nguyên nhân mẹ mất sao?”
Âu Dương Tịch sắc mặt không thay đổi, nhàn nhạt đáp: “Chuyện này đã qua rất nhiều năm, biết rõ thì thế nào?! Kết quả cũng như nhau.”
Tầm Thiên Hoan không dám hỏi nhiều, nhưng vẫn có chút ít nghi hoặc: “Vậy anh hình như rất không thích mẹ kế?”
“Bà ta không liên quan đến anh.”
“.....” Tầm Thiên Hoan muốn nói lại thôi, nhiều chuyện đành giữ trong lòng, Âu Dương Tịch mặc dù nói vô cùng lạnh nhạt, nhưng là, trong lúc này cô lại rõ ràng cảm giác được anh rất ưu thương khiến cô không đành lòng hỏi tiếp.
Nhưng là, còn có một vấn đề quan trọng nhất, cô phải hỏi: “Vậy anh hôm nay vì cái gì thấy em giống như gặp quỷ, còn mang theo muội muội chạy trốn nhanh như vậy? Đáng giận!”
“Anh đối em nói thực xin lỗi......”
Tầm Thiên Hoan hừ một tiếng!
Âu Dương Tịch: “Hảo hảo hảo, anh nói thiệt cho em biết, bởi vì anh hiện tại không muốn cho người nhà biết sự hiện hữu của em.”
Vẻ mặt Tầm Thiên Hoan kinh ngạc, lưng cứng đờ, hai tay nắm chặt vào xe lăn, mãi cho đến khi có chút mồ hôi..... Cố gắng không để cho mình thanh âm mang quá nhiều cảm xúc: “Vì cái gì?”
Âu Dương Tịch không đáp, hỏi lại: “Em đang trách anh sao?”
Tầm Thiên Hoan lông mi thật dài run rẩy, trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Em không biết......”
Âu Dương Tịch nhìn cô hồi lâu. Nhẹ nhàng mà cầm một tay cô, hôn lên đó rồi giữ tại trong tay của mình, nói khẽ: “Thiên Hoan, tin tưởng anh, chỉ cần đến thời cơ thích hợp, anh sẽ nói cho khắp thiên hạ: người --- anh thích là em, em là người phụ nữ của Âu Dương Tịch anh!”
Tầm Thiên Hoan ngẩn ngơ, trong nội tâm đây là loại tư vị gì, cô không rõ ràng lắm, đến tột cùng là: Vui vẻ, bi thương, hay là thống khổ, hoặc là đau buồn âm thầm? Có lẽ tất cả đều không phải, có lẽ…...
Hiện tại không công khai, không có nghĩa là không muốn công khai, anh ước gì hiện tại nói cho toàn bộ thế giới, anh yêu cô, lần này là th