Tác giả: Pé Chồn Present
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
-
Tin đồn Cao thiếu gia với một Liễu tiểu thư giàu có nào đó gần đây hay gặp nhau vô cùng thân thiết bắt đầu đồn ra ngoài. Ai cũng khen ngợi đó là một tiểu thư xinh đẹp tài giỏi thật rất xứng với thiếu gia.
Linh Nhi nghe hết tất cả nhưng nàng chỉ lẳng lặng vờ như bình thường và chăm sóc cha thật tốt.
Đại ca làm gì với ai giờ nàng không muốn quan tâm. Thật sự nếu là đại ca ngày trước, nàng đã rất tò mò muốn biết. Nàng cũng nhất định sẽ bám theo đại ca quyết tra hỏi cho ra.
Bây giờ trong đầu nàng cũng như vậy tuy nhiên lại sẽ làm khác đi. Nàng rất muốn hỏi về Liễu tiểu thư nào đó nhưng lại sợ đại ca của bây giờ. Y không còn là một đại ca cưng chiều nàng của ngày trước, nàng cũng không thể là tiểu muội luôn bám theo y. Linh Nhi bây giờ đã khác rồi.
Không ngờ một ngày khi Mạnh Kỳ chưa về, Linh Nhi đang ở cùng đọc sách cho cha thì gia nhân đến báo…
- Có Liễu tiểu thư đến thưa tiểu thư!
Linh Nhi bối rối, nàng lúng túng không biết có nên ra đón khách hay không thì Thanh Thanh đã vui vẻ vào thẳng trong hậu viện làm tì nữ cũng bối rối không dám cản sợ thất lễ. Linh Nhi đứng nhìn cô nương ấy thật xinh đẹp, mang nét quyến rũ lôi cuốn nam nhân. Đôi mắt tròn, gương mặt mỹ lệ, dáng vẻ quý phái không còn gì hoàn mỹ hơn thế. Liễu Thanh Thanh quả nhiên đẹp không thua lời đồn đãi của người đời.
Còn Thanh Thanh cười ngay, vừa nhìn đã nhận ra ai là tiểu muội của Mạnh Kỳ rồi…
- Muội là Linh Nhi có đúng không? Tỉ là Liễu Thanh Thanh, mạo muội đến không báo trước thật thất lễ.
Thanh Thanh nói thất lễ nhưng hành động khoan thai, tự nhiên đã vào tận trong nhà người ta rồi. Lễ nghĩa đối với Liễu tiểu thư cũng chỉ suông miệng thế thôi, mục đích đến Cao gia mới là quan trọng nhất.
Linh Nhi phút chốc cũng lúng túng không biết làm sao. Nàng nói nhỏ giọng…
- Muội cũng không kịp tiếp đón. Tỉ uống trà nhé!
- Thế thì hay quá! Chờ Mạnh Kỳ về luôn cũng tốt!
Linh Nhi sững ra nghe cô nương ấy dễ dàng gọi thẳng tên đại ca xem ra vô cùng thân thiết. Nàng cố xem như bình tĩnh, mời Thanh Thanh ngồi ở bàn đá trong vườn ngắm hồ sen. Tì nữ dâng trà và bánh, nàng chỉ lẳng lặng rót trà. Thanh Thanh quan sát nhìn gương mặt đáng yêu của nàng cùng cử chỉ nhẹ nhàng từ tốn và cười nhẹ…
- Muội thật đáng yêu đúng như người ta đồn. Trông không có nhiều nét giống Mạnh Kỳ lắm nhỉ!?
- … vâng! Muội và đại ca từ nhỏ đã không giống nhau rồi!
Linh Nhi thật không muốn nói nhiều nhất là khi cứ nói về đại ca. Liễu tiểu thư này và đại ca quan hệ thân thiết, không hiểu sao nàng cảm thấy không muốn tiếp chuyện chút nào. Liễu tiểu thư cười cho a hoàn của mình mang ra một hộp nhỏ chứa một cây trâm ngọc rất tinh xảo…
- Đây là trâm từ tận Tây Liêng đó, cha tỉ là thương nhân nên đi rất nhiều nơi. Lần này tỉ mang sang cố ý dành tặng cho muội!
Liễu Thanh Thanh cười nhìn chờ đợi. Linh Nhi bối rối nhìn trâm ngọc tặng mình. Rõ ràng cô nương ấy đang muốn lấy lòng nàng. À không… là lấy lòng tiểu muội của Mạnh Kỳ mới đúng. Đoán ra ý nghĩa sâu xa từ món quà, lòng nàng mang chút chua chát. Lấy lòng đại ca thì ra còn phải xét qua tiểu muội như nàng nữa chứ. Cứ như nếu nàng không yêu thích đại ca cũng sẽ ghét bỏ… Chính Linh Nhi chỉ nhận được những điều nàng câm phẫn đau đớn từ đại ca thôi.
Linh Nhi đẩy nhẹ lại và khẽ lắc đầu…
- Vật quí giá thế này muội không nhận được!
- Có quí giá gì đâu! Cứ nhận đi!
- … đại ca sẽ la muội!
Linh Nhi không biết làm sao để từ chối nên lại đem Mạnh Kỳ ra nói thật dễ dàng. Dù sao trước nay nàng làm gì đều muốn đại ca cho phép mới dám làm.
Thấy hai huynh muội này xem ra đều “cứng đầu” như nhau nên Liểu Thanh Thanh lại cố gắng mỉm cười nắm lấy tay nàng. Linh Nhi ngẩn nhìn nàng ta nắm chặt tay và nói…
- Muội đừng xem tỉ là người ngoài… Chuyện của muội tỉ cũng nghe qua, chắc muội có nhiều buồn khổ trong lòng. Mạnh Kỳ là nam nhân làm sao biết cách chia sẻ với muội được, cứ xem tỉ là tỉ tỉ của muội đi!
Linh Nhi ngẩn ra, tay nàng run lên khi nghe Thanh Thanh nói. Cô nương ấy đang muốn thay đại ca làm nàng vui. Nàng vì thế cảm thấy thật buồn cười vì chính do đại ca nàng mới phải thống khổ như thế này. Chuyện đó xảy ra với nàng, nàng có bất hạnh cũng không thích có người muốn thương hại cảm thông, khi lại chính là nữ nhân của đại ca.
Linh Nhi rút tay ra khiến Thanh Thanh bất ngờ…
- Tỉ cứ ở chơi chờ đại ca về!
- Chờ đã … muội giận sao Linh Nhi?
Thanh Thanh đứng dậy bước theo nắm lại. Tính cách Thanh Thanh vốn thoải mái, phóng khoáng nên nghĩ gì nói đó thật lòng không phải có ý thương hại nàng. Cô nương ấy thật chỉ muốn lấy lòng nàng để Mạnh Kỳ chú ý hơn.
Linh Nhi cố gắng kiềm chế một cơn lửa nóng kì lạ sắp cháy bùng trong lòng. Nàng nhu mì, hiền lành ít khi thấy tức giận vô cớ như thế này. Không hiểu sao hôm nàng không thể dìm xuống, cứ như nhiều uất ức giận dữ hùa nhau hôm nay phải bùng lên…
- Đừng giận tỉ, chúng ta vừa gặp hôm nay, tỉ không muốn muội buồn tỉ!
- Không có… – Linh Nhi cố gắng trả lời nên nói lí nhí. Thật sự Liễu Thanh Thanh vừa gặp làm sao nàng có thể ghé